Đọc Truyện: Cuộc Chơi Chết Chóc, truyện linh dị kiểu xuyên vào game và đầy ma quái, chết chóc  hack não

chương 24

trước
tiếp

Nạn nhân là một gia đình trong thôn mang họ Vương, hai ông bà già trong nhà đều chết cả, nhưng lại không phải là chết tự nhiên.

Ở một sơn thôn hẻo lánh như nơi đây thì chuyện này quả thực mười năm cũng khó gặp được một lần, vì vậy mà người dân trong thôn cũng xúm đen xúm đỏ vào xem.

Dư Tô và Phong Đình lẫn vào đám người đang tò mò hóng hớt, cùng mọi người đến nhà họ Vương.

Đến nơi rồi, Dư Tô nghe tiếng đám đông xì xào bàn tán mà nắm được đại khái tình huống.

Hai ông bà cụ nhà họ Vương đều đã quá sáu bảy mươi tuổi, hai ông bà ngày ngày cày cấy làm ruộng, sức khỏe rất tốt, nếu không bệnh tật ốm đau hay gặp tai nạn gì thì sống thêm mười năm nữa cũng không thành vấn đề.

Nhưng ai ngờ họ lại đột ngột qua đời, mà không những vậy còn chết một cách vô cùng thê thảm.

Con trai nhà họ Vương, Vương Thiết Trụ năm nay ngoài ba mươi tuổi, đang vừa khóc vừa kể lại chuyện cho người dân xung quanh.

Bình thường cha mẹ anh ta đều dạy từ rất sớm thế mà sáng nay Vương Thiết Trụ lại không thấy ông bà cụ đâu, bèn vào phòng ngủ gọi hai ông bà, ai ngờ mới vừa bước vào đã thấy máu lênh láng đầy đất. Nhìn kỹ lại đã thấy ông bà cụ đều chết thảm trên giường cả rồi.

Anh ta không kể tường tận thảm trạng của họ ra sao, nhưng dân làng tò mò cũng đều vào phòng ngủ tự mình xem.

Dư Tô đi theo Phong Đình, lách vào khoảng trống được Phong Đình chen ra, thấy xác chết hai ông bà cụ cũng không khỏi líu lưỡi…

Hai ông bà cụ vẫn đang nằm trên giường ngủ, có vẻ họ bị người ta giết ngay lúc còn đang trên giường.

Đầu hai ông bà đã nát nhừ, thậm chí còn không nhìn được ra là bị dao chém hay lấy búa đập. Ấy vậy mà thân thể ông bà cụ lại hoàn toàn nguyên vẹn, không có lấy một vết thương nhỏ.

Máu tươi đã nhuộm đỏ cả ga giường và chăm nệm, theo chân giường chảy xuống đến tận nền đất, thấm vào đám đất bùn bên dưới.

Mùi máu tanh và mùi chất thải ô uế trộn lẫn vào với nhau, ngay khi Dư Tô vừa bước tới cửa đã nồng nặc xộc tới, khiến cô suýt phải nôn ọe.

Thứ mùi ô uế đó có lẽ đến từ thùng nước tiểu trong phòng lúc này đã bị người ta hất ngã xuống đất.

Ở vùng nông thôn lạc hậu nhà vệ sinh luôn được dựng ngoài trời, ngay cạnh hầm phân, vậy nên gần như mọi gia đình đều chuẩn bị sẵn thùng nước tiểu trong phòng, ban đêm tỉnh giấc có thể dùng luôn, đợi sáng hôm sau mới ra ngoài đổ.

Sát hại người ta thê thảm tới vậy còn chưa đủ, còn đổ đầy chất thải phóng uế lên xác người, phải thù hận nạn nhân tới chừng nào mới có thể làm ra việc này?

Đương nhiên những người dân khác trong làng cũng đều chung suy nghĩ, chỉ chỉ trỏ trỏ líu ríu bàn tán.

Trong tiếng bàn tán xôn xao, có người cất giọng hỏi Vương Thiết Trụ: “Thiết Trụ, cậu đã báo cảnh sát chưa?”

Vương Thiến Trụ đỏ lừ mắt lắc đầu, mệt mỏi uể oải ngồi xuống bên ngưỡng cửa, thân thể dựa vào khung cửa đằng sau, hồi lâu mới thốt: “Báo cảnh sát cái gì, bắt giết tên hung thủ là được rồi.”

Người vừa hỏi cũng gật đầu, nói: “Tôi cũng sợ cậu đi báo cảnh sát, cậu cũng biết chuyện thôn chúng ta sao rồi mà, tốt nhất là đừng có dây dưa gì với cảnh sát.”

Vương Thiết Trụ ngẩng đầu nhìn người kia, chầm chậm gật đầu: “Thôn trưởng, ông yên tâm, chỉ cần mọi người giao tên súc sinh trời đánh kia cho tôi, để tôi báo thù giúp cha mẹ là được rồi, tôi nhất định sẽ không báo cảnh sát.”

Vương Thiết Trụ đã suy tính cẩn thận rồi mới nói ra câu này, vốn dĩ anh ta cũng không dám báo cảnh sát, nếu đã vậy anh ta chỉ có thể đích thân tìm kẻ chịu trách nhiệm cho cái chết của cha mẹ. Nhưng Vương Thiết Trụ nói ra lời này coi như đã biến đây thành chuyện chung của cả thôn.

Người vừa hỏi chuyện Vương Thiết Trụ là một người đàn ông trung niên mái đầu lưa thưa, ông ta trầm giọng nói, gương mặt đầy vẻ nghiêm túc: “Cậu cứ yên tâm, tôi là thôn trưởng cái thôn này, chuyện này tôi nhất định sẽ làm cho ra lẽ.”

Vừa nói ông ta vừa quay người, cao giọng dẹp yên tiếng xì xầm bàn tán của dân làng: “Mọi người im lặng, nghe tôi nói đã!”

Dường như dân làng rất nghe lời ông thôn trưởng này, ông ta vừa cất tiếng mọi người đã vội im lặng.

Vị thôn trưởng hói đầu khẽ ho một tiếng, điệu bộ như lãnh đạo cấp quốc gia, ưỡn thẳng lưng ngẩng cao đầu cất tiếng: “Chuyện hôm nay mọi người đều đã tận mắt chứng kiến rồi. Hai ông bà nhà họ Vương chết thảm thương như vậy, chúng ta nhất định không thể bỏ qua cho tên sát nhân! Mọi người cũng đừng coi đây là chuyện riêng của nhà họ Vương, đâu ai biết hắn vì cớ gì lại ra tay giết người? Biết đâu lần sau hắn lại đột nhập vào nhà mọi người, ra tay sát hại mọi người thì ta biết trách ai?”

Đám dân làng vốn chỉ tò mò hóng hớt nghe chuyện liên quan đến mình đã vội nghiêm mặt, cuối cùng cũng đã bắt đầu nghiêm túc suy xét.

Thôn trưởng tiếp tục nói với đám người bên dưới: “Càng sớm bắt được tên sát nhân càng có lợi cho cả thôn ta. Nếu mọi người có nghi ngờ ai thì lát nữa cứ tới nói trực tiếp với tôi!”

Nói xong ông ta lại quay sang hỏi Vương Thiết Trụ: “Cậu cũng đừng khóc nữa, ông bà cụ chết ngay trong phòng, cậu thử nghĩ kỹ lại xem mấy người các cậu có nghe được chút động tĩnh gì không?”

Vương Thiết Trụ nghẹn ngào một lúc mới đưa tay lau nước mắt, mở cặp mắt đỏ lừ suy nghĩ cẩn thận một lúc, cuối cùng cũng chỉ có thể lắc đầu: “Tôi không nghe thấy gì…”

Thôn trưởng cau mày, truy hỏi: “Vậy vợ cậu thì sao?”

Vương Thiết Trụ ngẩn ra, đưa tay trỏ gian phòng phía góc trong: “Tôi sợ cô ta chạy mất nên vẫn nhốt ở trong kia.”

“Ôi chao, giờ đã là lúc nào rồi, cậu còn không mang cô ta ra.” Một người tính khí có vẻ khá nóng nảy vừa nói vừa kéo Vương Thiết Trụ đứng lên.

Vương Thiết Trụ bị kéo, thân thể hơi lảo đảo, chân bước không vững bị người này dắt về phía gian phòng trong góc.

Dư Tô và Phong Đình liếc nhìn nhau, ngại xung quanh quá nhiều người nên không dám nói chuyện.

Vương Thiết Trụ bước đến cửa, cúi đầu loay hoay mò mẫm bên hông một lúc mới run rẩy kéo từ túi quần ra một sợi dây màu đỏ, đầu sợi dây có buộc một chiếc chìa khóa.

Cái chết của cha mẹ là cú sốc rất lớn cho Vương Thiết Trụ, tay anh ta run lẩy bẩy không ngừng, mãi một hồi mới nhét được chìa khóa vào ổ, vặn khóa.

Ổ khóa móc vào một sợi xích, sợi xích sắt này lại được quấn vài vòng quanh chốt cửa, vây kín chặt cánh cửa lại, như thể bên trong đang giấu kỹ vật gì quý giá lắm.

Dư Tô nghe bên cạnh có người nói: “Nghe nói cô vợ của Vương Thiết Trụ trông rất xinh, lại còn là sinh viên đại học nữa. Mau chen ra đằng trước đi, tôi muốn nhìn thử xem phụ nữ có học khác gì bà vợ nhà tôi.”

Dư Tô và Phong Đình cũng theo chân mấy người kia tiến lên vài bước.

Cửa phòng vừa mở ra, đã mùi phân và nước tiểu xú uế nông nặc xộc ra ngoài, mùi khó ngửi như khí độc.

Mọi người không còn dám chen lên trước nữa, rối rít bịt kín mũi đầy vẻ ghét bỏ.

Người vừa đòi nhìn cô sinh viên giờ bịt chặt mũi bực bội nói: “Sinh viên thì cũng chỉ có thế thôi, đi nặng mùi còn thối hơn cả vợ tôi.”

Phía bên kia, Vương Thiết Trụ đã vào phòng, sau đó ngoài cửa lại truyền ra tiếng thét gào đến khản giọng.

Vì tiếng thét quá cao quá lớn nên rất khó nghe được người bên trong đang gào gì. Nhưng nếu có đoán cũng đoán được chắc hẳn cô gái đang thét: “Thả tôi ra.”

Lập tức có tiếng “bốp” dứt khoát vang lên, theo đó là tiếng mắng nhiếc của Vương Thiết Trụ: “Mày câm mồm ngay cho ông, nếu không ông cắt luôn lưỡi mày!”

Cô gái kia không dám thét gào nữa, chỉ biết thút thít nghẹn ngào.

Tiếp theo đó là tiếng xích sắt canh cách vang lên, Vương Thiết Trụ kéo một cô gái chừng hai mươi tuổi ra ngoài.

Cô gái này đầu bù tóc rối, mặt mũi cáu bẩn, quần áo trên người đã rách bươm cả, dường như đã không còn che nổi thân thể. Cô bị một sợi xích trói chặt lại, một đầu xích sắt gắn lên cổ cô, một đầu được nắm trong tay Vương Thiết Trụ.

Rất giống như là, đang dắt chó.

Đầu tóc cô gái dơ dáy rối bù, rũ xuống trên mặt, phần mặt lộ ra ngoài dường như đều sưng phù bầm tím, dưới lỗ mũi còn có vệt máu đã khô két lại, bên khóe miệng cũng trầy xước sứt sát.

Mà phần da thịt không được quần áo che phủ cũng hiện rõ vô số vết thương ngang dọc.

Cô gái này đã bị hành hạ đánh đập bao nhiêu? Dư Tô chỉ nhìn qua thôi đã đau lòng thay cô.

Cô gái thấy đám người vây nghìn nghịt xung quanh, dường như bị dọa cho một trận, cũng có lẽ vì bị người ta đánh đập dọa dẫm từ trước mà vừa thấy đám đông vây kín người cô đã run lên bần bật.

Cô gái run mạnh đến nỗi sợi dây xích cũng bắt đầu rung lên phát ra tiếng “lách cách”.

Nước mắt cô tuôn ra ào ào không kiềm chế nổi, cả thân thể run lẩy bẩy như một con cừu nhỏ lạc đàn, bị cả bầy sói dữ bao vây xung quanh.

Vương Thiết Trụ đập vào ót cô, hung tợn nói: “Nói mau lên! Đêm qua mày có nghe thấy tiếng động lạ gì không?”

Đã đánh đập ức hiếp cô gái thành quen rồi, tên đàn ông mới ban nãy còn vì cái chết của cha mẹ mà mềm rũ người quay đi quay lại đã có thể trở nên hung hãn tới mức này.

Cô gái sợ hãi không ngừng lắc đầu, không nói nổi nên lời.

Vị thôn trưởng hói đầu giả làm người tử tế bước lên mấy bước, kéo tay áo lau mặt cho cô gái trẻ, nở một nụ cười mà ông ta tự cho là rất thân mật gần gũi, hiền hòa hỏi: “Cháu đừng sợ, bọn chú chỉ muốn hỏi cháu mấy câu thôi, không ai đánh cháu đâu. Cháu nghĩ kỹ lại xem tối hôm qua cháu thật sự không nghe được chút động tĩnh nào ư?”

Cô gái thấy ông ta tiến sát lại gần còn run mạnh hơn, không kiềm nổi mà òa lên một tiếng, bật khóc, giọng run bần bật lắc đầu nói: “Không, không… không nghe thấy gì cả, thả tôi ra đi, tôi cầu xin các người đấy! Nhà, nhà tôi có tiền, mấy người thả tôi đi, tôi sẽ bảo bố mẹ tôi đưa tiền cho mấy người mà! Các người muốn bao nhiêu tiền? Mười nghìn, hai mươi nghìn, năm mươi nghìn được không?!”

Ở vùng nông thôn những năm 90, mười nghìn tệ cũng đã là một con số không nhỏ.

Nhưng đám dân làng vẫn im lặng không phản ứng, Vương Thiết Trụ thậm chí còn giáng cho cô mấy đấm, hung tợn cất giọng mắng: “Mẹ nhà mày, mày ngoan ngoãn ngồi đấy cho tao! Ông mày không thèm đống tiền đấy của mày, ông mày mua mày về là để đẻ con trai cho ông!”

Những cú đấm cứ nối nhau giáng xuống liên tiếp, nện trên thân thể cô gái, phát ra từng tiếng thình thịch.

Cô gái gào thét thảm thiết, nhưng do trên tay Vương Thiết Trụ còn đang giữ chặt xích sắt nên không thể tránh nổi.

Dư Tô khó lòng nhìn nổi, trong lòng nghèn nghẹn, vô cùng bứt rứt khó chịu.

Cô không nhịn được mà cất giọng: “Bây giờ chuyện quan trọng nhất là phải tìm cho ra hung thủ, bọn tôi đến đây không phải là để nhìn chú đánh vợ.”

Bà mẹ tặng kèm của cô từ trong đám người mắng vọng ra: “Chuyện không đến lượt mày chõ mũi vào! Cút về cắt cỏ lợn cho tao nhanh lên!”

Dư Tô: “…”

Cô im lặng đưa tay kéo vạt áo Phong Đình.

Phong Đình liếc cô, không nhanh không chậm nói: “Mẹ, giờ vẫn còn chưa bắt được hung thủ, em đi cắt cỏ heo cũng không an toàn.”

Người phụ nữ trung niên lập tức đổi mặt: “Đúng là chỉ có con trai mẹ chu đáo.”

Dư Tô thầm khinh thường liếc bà.

Phong Đình nhìn trưởng thôn hói đầu, nói: “Thôn trưởng, tên sát nhân này không hề tầm thường chút nào, hắn chạy tới nhà người ta, giết mất hai người, đến đầu cũng bị đập cho nát bét, vậy mà vợ chồng chú Vương không nghe thấy chút động tĩnh nào, mấy người chúng ta cũng đều phải cẩn thận!”

Thôn trưởng liên tục gật đầu, lớn giọng nói với mấy người khác: “Đã nghe thấy hết chưa! Cháu Lôi nói đúng, chúng ta phải hành động thật nhanh, đêm qua có thấy chuyện gì kỳ lạ thì phải mau chóng nói ra!”

Dư Tô không nhịn nổi mà thì thầm hỏi Phong Đình: “Trong màn chơi này anh tên gì vậy?”

Phong Đình lặng im trong chốc lát: “Dương Đại Lôi.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.