CÔNG LƯỢC TRÁI TIM

Chương 96: Cô ấy là phụ nữ đã có chồng

trước
tiếp

Chương 96, Cô ấy là phụ nữ đã có chồng

Vụ Đậu Đậu nhìn Lâm Tâm Ngôn đang đứng ở bên cửa sổ một cái rồi mới nói, “Chúng ta có chung một kẻ thù.”

Quan Kình càng cảm thấy thú vị hơn, anh ta khom người xuống dưa gần vào người Vụ Đậu Đậu, “Cậu nói cho tôi nghe thử xem”.

Tông Cảnh Hạo đang coi tay của Lâm Tân Ngôn làm đồ chơi thì vẫn cúi đầu như cũ, chỉ là khi nghe thấy Vu Đậu Đậu nói cậu ta và Lâm Tâm Ngôn có cùng một kẻ thù thì lông mi của anh hơi động đậy một vài cái.

Ngón tay cái của anh lúc lúc lại vuốt nhè nhẹ xuống mu bàn tay của cô. Chuyện này nói không phức tạp thì là không phức tạp, nói phức tạp thì là phức tạp, nói một hai câu thì cũng không nói rõ được.

Vụ Đậu Đậu nghĩ một lúc, “Tôi nói từ đầu vậy, lần đầu tiên gặp mặt với cô Lâm là do tôi muốn lôi kéo làm ăn với cô ấy, khi cô ấy nhìn thấy mặt tôi thì có phản ứng rất lớn, dường như là quen biết tôi, nhưng tôi không hề quen biết cô ấy.”

 

Nếu như tiêm thuốc tế thì sẽ ảnh hưởng đến đứa bé trong bụng. Cô vừa muốn giữ lấy con vừa không muốn nửa đời sau phải sống trên xe lăn.

 

Cô đau đến mức muốn ngất đi, nhưng phụ nữ mang thai thì không thể ngất, cô còn phải giữ tỉnh táo, nếu không sẽ bất lợi cho đứa bé trong bụng.

Những người sinh mổ đều biết, nếu gây tê thì cũng chỉ là gây tê nửa người còn đầu óc thì hoàn toàn tỉnh táo. So với việc cô phải giữ tỉnh táo cũng là một đạo lý.

Cô không muốn nghĩ đến nó, cô muốn quên nó đi, nhưng những đau khổ đó vẫn ẩn giấu trong kí ức của cô, vốn dĩ không thể xoá bỏ được.

Một khi có người nhắc đến nó thì cô sẽ nhớ rõ ràng lại được.

Giống như lúc này, rõ ràng là chuyện đã xảy ra rồi, hơn nữa còn xảy ra được 6 năm năm rồi, nhưng cái cảm giác đau đớn khó chịu đó vẫn ùa đến từng cơn một, giống như cơn nước nước của sông Tiền Đường từng cơn một ập vào người cô.

Cô đột nhiên nắm chặt hai tay lại.

Tông Cảnh Hạo rõ ràng cảm nhận được sự khác thường của cô, anh đưa mắt lên thì nhìn thấy tóc ở bên tai cô đã ướt đẫm mồ hôi, cô đang căng thẳng và sợ hãi.

Giống như là bị một loại hồi ức đáng sợ nào đó quấn lấy khiến cô cảm thấy sợ hãi. Anh đưa tay kéo cô vào lòng, lòng bàn tay dày rộng vuốt ve sống lưng của cô, “Đừng sợ” Lâm Tân Ngôn nhắm mắt lại, cô vùi mặt vào trong ngực anh.

Hơi thở của anh, lồng ngực rắn chắc của anh dường như có thể vỗ về trái tim người khác, Lâm Tân Ngôn dần dần bình tĩnh lại. Lần đầu tiên cô lộ ra vẻ yếu đuối như vậy ở trước mặt anh. Tâm tư của Tổng Cảnh Hạo hơi rung động, anh ôm cô chặt hơn, môi anh áp vào tóc ở trên đỉnh đầu cô.

“Bởi vì người hại anh tôi và mua chuộc anh tôi đâm cô Lâm là cùng một người, cho nên chúng ta có chung kẻ thù với nhau, hôm nay chúng ta đạt được sự hợp tác thì đương nhiên sẽ là quan hệ hợp tác, tôi và cô Lâm cũng chỉ mới gặp nhau có ba lần, lần này cô Lâm muốn mua xe, cô ấy mới trở về nước nên không quen đường cho lắm, hãy để cho làm tài xế cho cô ấy, chỉ có như vậy thôi” .

Quan Kình vuốt vuốt mũi, anh ta liếc Tông Cảnh Hạo một cái. Lúc này Tông Cảnh Hạo đang nhìn Lâm Tân Ngôn, vốn dĩ không hề nhìn anh ta.

Anh ta âm thầm thở phào một hơi, hỏi, “Hai người biết người đó là ai không?” Vu Đậu Dậu thành thực gật đầu, “Biết, là một người phụ nữ nhà họ Hà, cô ta có một chút thân phận, chúng tôi muốn lật lại vụ án cũng không dễ dàng gì.”

Nhà họ Hà? Quan Kình liếm môi, “Là nhà họ Hà có tập đoàn hàng đầu sao?” Vụ Đậu Đậu gật đầu, “Hà Thuy Lâm.” Nghe Lâm Tân Ngôn nói là người nhà họ Hà thì Vu Đậu Đậu đã đại khái biết được là ai rồi. Nhà họ Hà có hai người con trai, mấy năm trước tìm lại đứa con gái bị mất tích, lúc đó khá là náo động. Trong phòng đột nhiên yên lặng xuống. Chỉ có tiếng hơi thở nhè nhẹ. Vụ Đậu Đậu liếc trộm Quan Kình, hỏi khẽ, “Tại sao anh ấy lại đánh tôi?” Quan Kình,”…”

Chuyện này còn không phải là do cậu ta, không phải là do cậu ta muốn xem chuyện cười của Tổng Cảnh Hạo cho nên khi chưa làm rõ chuyện như thế nào đã gửi ảnh cho anh thì Vụ Đậu Đậu sẽ không bị đánh.

Chỉ có điều Vu Đậu Đậu là đồ ngốc sao? Còn không nhìn ra, anh đang ghen. Anh không thích người đàn ông khác lại gần Lâm Tân Ngôn. Nhìn biểu cảm của Quan Kình thì Vụ Đậu Đậu dường như đã hiểu được. Nhưng cậu ta bị oan uống biết bao, chỉ là cậu dẫn Lâm Tâm Ngôn đi xem xe với lại việc rõ rành rành như vậy mà cậu ta lại bị ăn một cái đấm.

Ấm ức trong lòng khiến cậu ta khẽ lẩm bẩm một câu, “Có tiền thì có thể bắt nạt người khác sao?

Tông Cảnh Hạo trông giống như đang nhàn nhã, chuyện này không liên quan đến anh, nhưng anh đều nghe rõ mỗi câu mà Vụ Đậu Đậu nói.

Hà Thuy Lâm.

“Cậu muốn bồi thường cái gì” Tông Cảnh Hạo nhàn nhạt nói.

Anh không phải là người cậy quyền cậy thế mà bắt nạt người khác, chỉ là anh không thích người đàn ông khách lại quá gần Lâm Tân Ngôn.

Lâm Tâm Ngôn phát hiện không biết từ lúc nào mà cô đã ngồi trong lòng Tông Cảnh Hạo, sắc mặt cô hơi đỏ lên, cô nhanh chóng rời khỏi lòng anh.

Cô làm ra vẻ bình tĩnh nhìn đồng hồ đeo trên cổ tay một cái, “Thời gian không còn sớm nữa, tôi phải về đây” Vụ Đậu Đậu cũng đứng lên theo, “Nếu không thì bồi thường cho tôi một ít tiền?” Dù sao cậu ta cũng bị đánh thì cũng nên được bồi thường. Hơn nữa Tổng Cảnh Hạo cũng không thiếu tiền. Cậu ta cũng không thể uổng công bị ăn đấm chứ? Tông Cảnh Hạo ôm lấy vai Lâm Tân Ngôn, “Tôi đưa cô về”

Lâm Tân Ngôn muốn từ chối, nhưng Tông Cảnh Hạo lại xiết chặt vai cô hơn, “Ngay cả lồng ngực tôi cũng đã cho cô mượn rồi, cô muốn qua cầu rút ván sao?”

Lâm Tâm Ngôn phát hiện cô chưa từng thằng anh bao giờ, cô than thở một hơi rồi để mặc anh tuỳ ý ôm mình.

Khi đi qua người Vu Đậu Đậu, Tông Cảnh Hạo liếc cậu ta một cái, nhưng cái liếc này lại mang đầy ý cảnh cáo, “Cô ấy là phụ nữ đã có chồng, cậu tránh xa cô ấy một chút, muốn bao nhiêu tiền thì cứ nói với Quan Kình.”

Anh nói xong liền ôm Lâm Tân Ngôn rời đi. Ngồi vào trong xe, Tổng Cảnh Hạo thắt dây an toàn cho cô. Lâm Tâm Ngôn đưa mắt xuống nhìn anh, “Anh không cảm thấy anh đã làm ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi sao?” Tông Cảnh Hạo, “Không cảm thấy.” Anh lời lẽ đanh thép nói, anh vốn không cảm thấy anh có gì sai.

Lâm Tân Ngôn, “Tôi không phải đồ vật riêng của anh, tôi có phạm vi cuộc sống của mình, anh như vậy rất không tốt.” Lâm Tân Ngôn không muốn xảy ra chuyện như thế này một lần nữa.

Tông Cảnh Hạo, “Chúng ta là vợ chồng, cô không phải là vật riêng của tôi sao?” Lâm Tân Ngôn, “Chúng ta không phải là vợ chồng.” Tông Cảnh Hạo, “Có giấy đăng kí kết hôn.”

Lâm Tâm Ngôn đột nhiên bị nghẹn giọng. Bởi vì lúc đầu cô không đi làm giấy tờ, bây giờ lại trở thành điểm yếu của cô. Lâm Tâm Ngôn, “Anh nói với Quan Kình một câu bảo anh ta đi làm giấy-“. Cô còn chưa nói xong thì đột nhiên bị người khác giữ lấy đầu, ngang ngược bị anh áp xuống môi.

Các bạn cũng có thể đọc thêm:
Phú đại gia ở rể
Rể quý trời cho
Công lược trái tim
Nếu yêu anh là sai em nguyện vì anh sai cả đời


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ. >

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  

Các truyện đang HOT :