CÔNG LƯỢC TRÁI TIM

Chương 70: Không thể tha thứ cho đàn ông phụ bạc

trước
tiếp

Chương 70: Không thể tha thứ cho đàn ông phụ bạc

Thái độ Lâm Tân Ngôn mạnh mẽ vô cùng, nói rõ rằng nếu Quan Kình không tới thì cô cũng đi.

Cô vốn còn đang tức vì Quan Kình điều tra mình, hết lần này tới lần khác Tông Cảnh Hạo còn lôi con cái ra để uy hiếp cô, trong lòng đã không vui rồi, bây giờ Quan Kình còn từ chối cô nữa à.

Thái độ tốt được mới lạ. Quan Kinh nghe xong, không dám không tới. Tốc độ của cậu ta rất nhanh, chưa đến mười phút mà đã xuất hiện ở cửa rồi, hẳn là ở không xa khách sạn lắm. Nghe thấy tiếng gõ cửa, Lâm Tân Ngôn ra mở cửa, Quan Kình đứng ở cửa ngượng ngùng nói: “Lâm tiểu thư..”

Lâm Tân Ngôn không để ý hắn, quay người vào phòng, chỉ vào một đống thuốc trên bàn, nói cho cậu ta nghe cách dùng và liều lượng.

Quan Kình cau mày: “Cô nói gì cơ?” Tông Cảnh Hạo bị thương rồi? Làm sao có thể chứ? Quan Kình rõ ràng không tin. Lâm Tân Ngôn không có thời gian nói nhảm với cậu ta: “Không tin thì tự anh đi xem đi, bây giờ tôi phải đi về” Nói xong, Lâm Tâm Ngôn mở cửa đi ra ngoài. Quan Kình đứng ở đầu giường, đi tới đi lui hai vòng vẫn tò mò, Tông Cảnh Hạo sao lại bị thương được nhỉ?

Cuối cùng, lòng hiếu kỳ thắng cả lý trí, cậu ta đưa tay vén chăn trên người Tông Cảnh Hạo lên, muốn xem cho rõ hơn, nhưng mà cậu ta còn chưa xốc chăn lên được thì người đàn ông vốn đang nhắm mắt lại chợt mở mắt trừng trừng: “Cậu đang làm gì?”

Quan Kình: “…” .

“Nghe nói… Tôi, tôi nghe nói anh bị thương…”

Tông Cảnh Hạo đẩy tay cậu ta ra, đôi mắt đảo quanh phòng, chỉ có một mìn hắn. Đôi lông mày nhíu chặt, người phụ nữ kia đâu rồi?

Quan Kình nhìn ra sự nghi ngờ trên khuôn mặt Tông Cảnh Hạo, hỏi: “Anh đang tìm Lâm tiểu thư sao?” Tông Cảnh Hạo im lặng không nói, dường như ngầm thừa nhận.

“Sáng nay gọi điện bảo tôi tới xong cô ấy đi rồi.” Quan Kình nói xong vẫn tò mò nhìn hắn chằm chằm.

Rõ ràng là tối hôm qua Lâm Tân Ngôn ở đây, chẳng lẽ là Tông Cảnh Hạo cưỡng ép, Lâm Tâm Ngôn phản kháng, đâm hắn bị thương?

Càng nghĩ, Quan Kình càng cảm thấy khả năng này rất cao. Bị phụ nữ đâm bị thương? Quan Kinh tự động bổ não khung cảnh tối hôm qua Tông Cảnh Hạo bị cự tuyệt, khuôn mặt không khỏi ảnh lên ý cười.

“Cười cái gì?” Tông Cảnh Hạo ngồi dậy.

“Không có gì” Quan Kình vội vàng thu hết nụ cười lại, chững chạc đàng hoàng nói: “Tông tổng, anh bị thương như thế nào vậy? Khụ khụ… là do Lâm tiểu thư phản kháng gây ra sao?”

Tông Cảnh Hạo trầm mặt: “Cút! Mau tìm bộ quần áo sạch tới đây cho tôi.” Thế này là bị cự tuyệt thật à? Quan Kình muốn cười. Rất muốn nhìn thấy dáng vẻ kinh ngạc của Tổng Cảnh Hạo. Còn có người phụ nữ nào cự tuyệt hắn? Má ơi, đúng là cảnh hiểm nhân gian, tiếc là cậu ta không được nhìn thấy. Đáng tiếc, đáng tiếc thật.

Tông Cảnh Hạo vén chặn xuống giường, trên người chỉ còn chiếc quần đùi, người thì quấn băng gạc, đi tới phía Quan Kình, nặng nề nói: “Cười đã chưa?”.

Quan Kình há to miệng, thở mạnh, quả quyết lắc đầu: “Không buồn cười, tuyệt đối không buồn cười, tôi đi lấy quần áo cho anh.”

Nói xong bèn xoay người chạy. Sợ trễ một bước thì Tông Cảnh Hạo sẽ tính sổ với cậu ta mất.

Tông Cảnh Hạo rót cốc nước, rót rồi nhìn thấy cái ghế bên cạnh giường, hình như trong đêm hắn nhìn thấy Lâm Tân Ngôn ghé vào đó để ngủ.

Hình như còn nói chuyện với hắn, chỉ là hắn không nghe rõ. Chắc là cô không đi, có thể ở lại chăm sóc hắn là đã khiến tâm trạng của hắn tốt lắm rồi. Lâm Tân Ngôn cả đêm không ngủ, lết cả người mệt mỏi về đến nhà. Hai đứa nhỏ do Trang Tử Khâm chăm lo, đương nhiên là tốt rồi. Cô tắm rửa, thay quần áo sạch sẽ mới vào phòng nhìn bọn trẻ. Làm Nhụy Hi còn đang ngủ say, bĩu đôi môi hồng hồng, gương mặt đỏ bừng như một búp bê đang say giấc. Lâm Tân Ngân hôn lên mặt con gái một cái rồi mới ra khỏi phòng.

Lâm Hi Thần đã thức dậy, đang tự rửa mặt trong toilet.

“Tối hôm qua con không trở về, chuyện công việc à?” Trang Tử Khâm mặc tạp dề, ra khỏi phòng bếp, nhìn con gái. Lâm Tâm Ngôn chột dạ không dám nhìn bà, quay đầu nhìn nơi khác: “Vâng, là chuyện trong tiệm” Trang Tử Khâm nhìn dáng vẻ chột dạ của con gái: “Hôm qua con về, mẹ nhìn thấy con lên một chiếc xe khác.”

Lâm Tâm Ngôn há to miệng, không biết giải thích thế nào. Sao cô lại quên mất tối hôm qua Tông Cảnh Hạo lái xe đến tận nhà có chứ?

Cho nên, Trang Tử Khâm nhìn thấy cũng không lạ.

“Người đàn ông kia chính là cái người ở nhà họ Tông đấy hả?” Tuy là hỏi nhưng giọng đã mang ý khẳng định. Lâm Tân Ngôn cúi đầu: “Vâng”

“Sao con còn liên quan tới hắn vậy?” Trang Tử Khâm chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, nói: “Các con đã ly hôn không còn quan hệ gì rồi. Thụy Trách tốt như thế, sao con không quý trọng người ta, cứ phải đợi đến khi mất cả chì lẫn chài thì con mới vui à?” .

“Không phải” Lâm Tâm Ngôn định giải thích. Cô không muốn có gì với Tông Cảnh Hạo. Cô biết rõ thân phận của mình. Cũng chưa quên dáng vẻ dứt khoát lúc hắn nói muốn ly hôn.

“Không có là tốt nhất. Mẹ nói cho con biết, mẹ tuyệt đối không đồng ý cho con có bất kỳ quan hệ gì với hắn!” Trang Tử Khâm ít khi nào nói chuyện với con gái một cách nghiêm túc như vậy.

Chỉ là chuyện này, bà không thể không quan tâm. Dù gì Lâm Tân Ngôn vẫn còn trẻ, khó tránh khỏi bị tình cảm làm cho mù quáng. Cô đã sinh con, nếu như người đàn ông kia có thể chấp nhận cô thì lúc trước sẽ không ly hôn với cô. Cô gặp tai nạn xe cộ, sinh hai đứa nhỏ đã không dễ dàng, bà sợ cô lại bị tổn thương. Cửa phòng vệ sinh, đôi mắt Lâm Hi Thần trợn tròn, bà ngoại đang nói gì? Người đàn ông kia là chồng trước của mẹ ư? Chính là người đàn ông phụ bạc đã vứt bỏ mẹ, vứt bỏ cậu và em gái cậu à? Trong ý thức của Lâm Hi Thần, nếu Tông Cảnh Hạo là chồng trước của mẹ thì dĩ nhiên sẽ là cha của cậu và em gái. Cậu nắm chặt bàn tay nhỏ, hận không thể hành hung Tông Cảnh Hạo một trận. Không, cậu nhất định không thể tha thứ cho người đàn ông phụ bạc kia!

“Tiểu Hi, còn đang nghĩ gì đấy? Không mau tới ăn cơm đi?” Trang Tử Khâm bưng bữa sáng lên bàn, nhìn thoáng qua Lâm Hi Thần vẫn đang đứng sững sờ ở cửa phòng vệ sinh, gọi cậu một tiếng.

“A, con tới đây.” Lâm Hi Thần nện bước nhỏ chạy tới.

“ jp Lâm Tân Ngôn ôm cậu ngồi lên ghế, bóc vỏ trứng gà cho cậu.

Lâm Hi Thần nhìn sườn mặt Lâm Tâm Ngôn, nghĩ mãi chẳng ra, mẹ xinh đẹp như vậy, tại sao người đàn ông phụ bạc kia lại vứt bỏ mẹ?

Mù mắt rồi à?

Lâm Tâm Ngôn đặt trứng gà đã bóc vỏ xong vào trong đĩa thức ăn sáng của Lâm Hi Thần: “Nghĩ gì thế? Tập trung ăn com di.”

Lâm Hi Thần rời đĩa đồ ăn sáng đến trước mặt Lâm Tâm Ngôn: “Mẹ ăn đi.”

Lâm Tân Ngôn không vui, lấy trứng gà đưa cho cậu: “Con đang lớn, không có dinh dưỡng thì không cao lớn được. Muốn biến thành người lùn sao?”

“Không đâu, hiện tại chiều cao của con đã vượt ngưỡng bình thường rồi, con nhất định có thể cao lên một mét chín được.”

Trang Tử Khâm cười một tiếng: “Một mét chín thì cao quá, một mét tám là được rồi.”

“Không, con nhất định phải cao một mét chín cơ” Lâm Hi Thần nghiêm túc nói.

Người đàn ông phụ bạc kia đã cao một mét tám lăm rồi, cậu nhất định phải cao hơn ông ta, sau đó tần cho ông ta một trận! Trang Tử Khâm chỉ nghĩ rằng cậu nói đùa, làm gì nghĩ tới cậu sẽ có suy nghĩ sâu như vậy đâu.

Lâm Tâm Ngôn uống sữa xong, đưa tay sờ đầu con trai: “Muốn cao là chuyện tốt, nhưng điều kiện tiên quyết là phải ăn xong cơm đã mới có thể phát triển chiều cao được.”

“Con hiểu rồi.” Lâm Hi Thần kiên định gật đầu. Lâm Tân Ngôn đứng dậy: “Mẹ, con ra tiệm đây.”

“Ừ” Trang Tử Khâm vốn còn đang muốn dặn dò cô thêm một câu, nhưng nhìn thấy Lâm Hi Thần lại không nói nữa. Đứa bé này còn nhỏ, tâm tư lại nhạy cảm. Sợ cậu nghe được điều gì. Lâm Tâm Ngôn lái xe đến LEO.

Cầm tài liệu tối hôm qua đem về còn chưa xem, chuẩn bị đến văn phòng xem. Vừa vào cửa thì Tân Nhã đi về phía cô, khuôn mặt nghiêm trọng: “Phu nhân William đang ở văn phòng chờ chị”.

“Xảy ra chuyện gì sao?”

Lâm Tâm Ngôn hiểu ý trợ lý đã đi theo mình rất lâu này. Nếu không có chuyện gì xảy ra, cô ấy sẽ không có vẻ mặt thận trọng như thế. Tân Nhã không biết nói thế nào: “Chị vào thì sẽ biết” Lâm Tâm Ngôn liếc nhìn cô ấy một cái, đi về phía văn phòng. Đi tới cửa, Lâm Tân Ngôn đưa tay gõ cửa một cái. Nghe thấy bên trong vang lên tiếng ‘Mời vào thì cô mới đẩy cửa ra.

Các bạn cũng có thể đọc thêm:
Phú đại gia ở rể
Rể quý trời cho
Công lược trái tim
Nếu yêu anh là sai em nguyện vì anh sai cả đời


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ. >

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  

Các truyện đang HOT :