CÔNG CHÚA THẤT SỦNG TA MUỐN NÀNG

Chương 4: Gấm bẩn phủ đầy cung đỏ khuyết

trước
tiếp

Hách Liên Du chính là hoàng tử dị quốc (nước khác). Tuy là con tin của bổn quốc, lại quá mức được lòng vua, phá tổ chế nắm giữ trọng trách trong triều, đã là phụ tá đắc lực cho Thánh Thượng, lại là “Đệ nhất mỹ nam tử”. Nữ tử trong ngoài nội cung ai cũng hướng tới. Hoàng đế từng ở trước mọi người mỉm cười nói: “Hận hắn không phải là con trẫm”. Con trai thứ sáu của Hoàng đế vốn chết non, trải qua câu nói này, mọi người liền đùa giỡn xưng hắn là Lục hoàng tử. Từ đó về sau, nữ tử trong ngoài nội cung càng hao hết tâm tư tiếp cận hắn. Thượng Quan Chiêu ngày thường vô cùng chán ghét những chuyện này, nghe Thượng Quan Mạn mở miệng, lập tức tức giận đến sắc mặt đỏ bừng, lại không đợi Hách Liên Du tỏ vẻ thốt ra: “Không cho phép!”

Thượng Quan Chiêu từ trước đến nay kiêu căng, trước mặt Hách Liên Du đã có phần thu liễm lại, lời này vừa nói ra chỉ cảm thấy không ổn, lại nghe Hách Liên Du thấp giọng cười, trầm giọng mở miệng: “Điện hạ cũng thấy rõ, vi thần và Chiêu Dương Công chúa đi dạo ngự hoa viên, thật sự khó có thể phân thân.”

Thượng Quan Chiêu mím đôi môi tinh xảo, mắt thoáng nhìn mặt hắn, trong lúc vui vẻ có đắc ý, như hoa mẫu đơn trong ngự hoa viên, không hề cố kỵ nở rộ dưới ánh mặt trời. Thượng Quan Mạn kéo váy lên, chân ngọc hơi lộ ra, trắng muốt sáng long lanh, càng kéo càng cao, để da thịt lộ trước mặt người khác, lập tức mặt đỏ tới mang tai, nhìn trộm xem xét Hách Liên Du thờ ơ lạnh nhạt, chỉ sợ hắn cũng nhìn đến, phất tay áo trách mắng: “Còn không lui xuống!”

Hiển nhiên những người điều khiển cũng đã trông thấy, đều chuyển ánh mắt, ánh mắt rời rạc, hơn phân nửa thân ảnh Hách Liên Du đều ẩn trong bóng mờ, ánh mắt sáng quắc, nhất thời khó có thể nắm bắt.

Nàng biết hắn sẽ cự tuyệt, việc trong cung đình, ngoại thần đương nhiên không muốn nhúng tay, hôm nay nàng mặc như thế, cơ trí như hắn, sớm đã đoán ra điều bất thường, mặc dù hắn không muốn, nàng hết lần này tới lần khác muốn kéo hắn vào bằng được. Ngẩng đầu, đôi lông mày dài rậm nhíu vào một chỗ, mang theo vài phần xinh đẹp gợi cảm, thanh âm nàng thanh nhuận dễ nghe, vang bên tai tựa như tiếng sáo: “Nếu ta nói chuyện quan trọng, liên quan tiền đồ của Đại nhân?”

Hắn nghe vậy nheo mắt, bình tĩnh nhìn về phía nàng.

Nàng cũng mỉm cười ngửa đầu nhìn lại, trong con ngươi sâu kín, có tất cả kiên trì của nàng, chờ đợi, cùng với cuộc gặp gỡ nóng bỏng năm đó, nhưng dần dần tràn ngập hơi nước, như làn sương đọng lại trên cành hoa, như nỗi buồn vô cớ khi mới gặp gỡ đêm đó.

Mặt trời sớm đã lên, màn sương bị xua tan, bóng mờ từ từ tan đi, nếu không nhanh chóng, chỉ sợ không kịp. Bỗng nhiên nắm chặt váy, trong lòng bàn tay lại toát mồ hôi. Hắn là Hình bộ thượng thư, nhiều ít kỳ án đều do hắn phá án và bắt giam, ánh mắt tất nhiên là sắc bén khác thường, hình như chỉ bằng một tay đã có thể xé rách tầng lớp ngụy trang trùng trùng, không chút lưu tình nào bắt được nàng, chỉ cảm thấy sắp không duy trì được, hắn lại ngó mặt đi chỗ khác nói với Thượng Quan Chiêu: “Xin Công chúa chờ một lát.”

Thần sắc Thượng Quan Chiêu như oán giận, rõ ràng không muốn. Hắn cúi người hạ giọng nói vài tiếng bên tai nàng, Thượng Quan Chiêu lập tức mây đỏ đầy mặt, hai nắm tay loạn rủ xuống trước ngực hắn. Hắn hàm chứa ý cười nhẹ nhàng nắm tay nàng. Thượng Quan Chiêu khẽ gắt một tiếng, rút tay về xoay mặt không để ý đến hắn nữa, lại ra lệnh cho đàn sáo tấu lên.

Hách Liên Du xuống xe, xe vua chạy qua, cũng không đi xa, vẻn vẹn cách đó không xa chờ hắn. Hắn toàn thân mặc thường phục màu lam chắp tay đứng ở phía trên nền đá cẩm thạch, quần áo bay bồng bềnh, chỉ đứng tại đó liền khiến không người nào có thể dời tầm mắt, nhưng khí thế của hắn quá mạnh mẽ, khiến cho nàng không dám thân cận. Mặt hắn không vui giận, ngược lại như đàm luận công sự: “Điện hạ, vi thần chỉ cho người thời gian nửa khắc đồng hồ.” Ánh mắt của hắn quét tới, hình như có vài tia cảnh cáo: “Chuyện liên quan đến tiền đồ…, còn chưa muốn nói sao.”

Bộ dạng nàng phục tùng thu mắt, cười nhạt: “Đại nhân sao biết điều ta muốn nói với Đại nhân không quan hệ đến tiền đồ.”

Hắn hiển nhiên không kiên nhẫn, nhíu mày nhìn bóng dáng cành hoa nhỏ vụn: “Thời gian của người không nhiều lắm.”

Thượng Quan Mạn lấy lại bình tĩnh, cũng mỉm cười: “Ta mặc dù sống trong thâm cung, nhưng việc triều đình cũng có biết đôi chút. Thái tử không thân cận với phụ hoàng, tứ hoàng tử và thất hoàng tử lại nhiều lần được phụ hoàng phong thưởng. Trong triều thậm chí truyền tin phụ hoàng có ý bỏ thái tử, thái tử cùng hai vị hoàng tử chỉ thấy tranh đấu gay gắt, nhất định âm thầm lôi kéo Đại nhân.” Nàng dừng một chút, nhẹ nhàng liếc hắn: “Theo tính tình Đại nhân, tự nhiên sẽ không làm bạn cùng bọn họ, nhưng cái này cũng chắc chắn đắc tội hai vị hoàng tử và thái tử đương triều, lúc này nếu Đại nhân cưới Chiêu Dương, chẳng phải là cam nguyện cho mọi người chỉ trích?”

Đôi mắt nàng trắng đen rõ ràng, nhìn lại cảm giác mang theo ý lạnh, thanh âm cực kỳ mềm ngọt, lọt vào tai chỉ cảm thấy dạt dào tình cảm. Những câu từ trong môi nàng thoát ra, lại không khỏi làm cho người ta cam chịu, nàng nói: “Đại nhân, ta và ngươi đều biết, cao xử bất thắng hàn (trên cao không tránh khỏi cô đơn).”

Cẩn thận xem thần sắc hắn, mặt hắn vẫn không có biểu tình, vẫn đứng ở đó, khóe môi cong lên một chút, ánh mắt lại nhìn xa xa. Trong nội tâm nàng hiểu được, hắn đích thị là đã nghe lọt, càng cố hạ giọng: “Huống chi trong nội cung ai không biết tâm tư Chiêu Dương ái mộ Đại nhân, phụ hoàng nếu là có tâm thành toàn, sớm tứ hôn, vì sao không nói một câu đối với việc này? Ta nghĩ trong nội tâm Đại nhân hiểu rõ hơn ta.”

Nghe nàng nói xong, hắn lại xoay mặt vỗ tay mà cười: “Điện hạ tuy là nữ tử, nhưng cái nhìn lại sắc bén hơn đàn ông.” Hắn nhẹ nhàng nhíu lông mày, môi mỏng mang ý cười hơi mở, trong lười biếng có vài phần hứng thú, lại như kiếm bén trong mưa, hàn quang nhấp nháy, làm cho người ta sởn tóc gáy, hắn ngữ khí nhàn rỗi: “Nói như vậy, Điện hạ có cao kiến gì?”

Những lời cuối cùng muốn nói, mấy chữ nghẹn lại trong cổ, tim như muốn nhảy ra ngoài lồng ngực, nàng kéo váy khom người: “Xin Đại nhân cứu mẫu thân ta một mạng.”

Ánh nhìn tán thưởng trong mắt hắn rõ ràng giảm đi vài phần, cũng không kinh ngạc, giống như sớm đã hiểu rõ trong lòng, thần sắc hờ hững: “Việc trong cung đình, thứ cho thần không có quyền nhúng tay.” Liếc mắt quét qua bóng mặt trời, hắn nói: “Đến giờ rồi.” Không thêm một câu, xoay người liền đi.

Hắn lại quả thật thấy chết mà không cứu.

Nàng nhìn qua bóng lưng của hắn, bên môi tràn đầy cảm giác mất mát khôn cùng, lớn tiếng kêu: “Đại nhân.” Bước nhanh đuổi theo.

Tiếng chuông dồn dập hỗn loạn vang lên, như mưa sắp rơi xuống, quấy rầy ao sen yên tĩnh. Hắn rốt cuộc nhịn không được ngoái đầu nhìn lại, đã thấy mép váy nàng tung bay, một đôi chân ngọc trắng muốt khéo léo như ẩn như hiện dưới váy lông chim như khói như sương, từng điểm màu vàng ánh lên, nhỏ tí xíu, làm cho người ta nhịn không được muốn nắm chặt, hắn đã không tự giác đem ánh mắt rơi xuống dưới váy nàng.

Nàng chú ý tới ánh mắt của hắn, lại hô nhỏ một tiếng, giống như bị xô ngã xuống. Áo trắng như tuyết, như cánh chim nhẹ chao rơi. Mái tóc đen của nàng theo gió tung bay, như bay múa trong đêm, chỉ thấy dưới tóc là dung nhan thanh tú xinh đẹp, con ngươi sáng trong như nước mùa thu, cặp môi đỏ nóng bóng mà mê người, hòa quyện vào nhau, như một tấm lưới, toàn bộ nằm trong tầm mắt thợ săn.

Nàng biết rõ, váy trắng rộng rãi theo gió tung bay, nàng giống như bướm giương cánh, rõ ràng là cực đẹp.

Thân hình hắn dừng một chút, ánh mắt như mũi nhọn, cuối cùng tiến lên đón được nàng. Nàng cố ý né tránh tay hắn đưa qua tới, chỉ nghe một mùi hương bạc hà thoang thoảng xộc đến. Nàng mềm mại nhào vào trong lòng hắn, ánh mắt của hắn quăng xuống, lại khiến nàng không dám ngước mắt nhìn lên.

Thân hình hắn ngăn trở tầm mắt xa xa của Chiêu Dương, tất nhiên là nhìn không được tình hình lúc này ra sao. Nàng không khỏi âm thầm nghi hoặc, là hắn sớm đã ngờ tới, hay là hắn vô ý. Không cho phép nàng nghĩ nhiều, nàng giương cánh tay nắm chặt lấy vạt áo hắn, rủ con mắt xuống, chỉ thấy hàng lông mi dài rậm rung động, đôi môi no đủ phấn nộn, nàng thẹn thùng nói nhỏ: “Đại nhân nếu cứu mẹ ta, là sẽ có được…” Chỉ thấy tay của hắn dừng lại ở bờ vai, đốt ngón tay thon dài mà trắng nõn, mang theo quý khí thanh bạch, không thể không thừa nhận, trong nội tâm ngượng ngùng khó có thể mở miệng, trên mặt bỗng đỏ bừng, cuối cùng nói: “…Ta.”

Hắn nghe vậy lại bật ra tiếng cười trầm trầm, thanh âm kia từ lồng ngực hắn truyền tới, làm cho chân tay của nàng đều run lên. Hắn mỉm cười dò xét nàng: “Vẻ đẹp của Điện hạ không thể so với Chiêu Dương, làm sao lại tự tin có thể làm cho vi thần bỏ nàng chọn người.”

Sắc mặt nàng trong nháy mắt chuyển trắng, thần sắc cơ hồ sụp đổ. Nàng không ngờ, hắn lại không chút thương tiếc nói thẳng ra đánh tan tôn nghiêm của nàng, không một chút lưu tình nào. Không. Nàng không thể yếu thế, nếu hôm nay nàng trong cơn tức giận phẩy tay áo bỏ đi… Nàng không dám nghĩ nữa, mím chặt khóe môi, dứt ra khỏi lồng ngực của hắn, xoay người đưa lưng về phía hắn.

Hắn khinh thường nàng, nàng lại thêm dây dưa càng không phần thắng, đơn giản lấy lui làm tiến, làm cho hắn cảm thấy mất mát, thích thú mở miệng nói: “Đại nhân nếu cưới Lâm Quan, sẽ tránh được mũi nhọn chỉa vào. Nếu sau này Đại nhân vì yêu mến Chiêu Dương, bỏ rơi Lâm Quan, sau đó tái giá, Lâm Quan cũng sẽ không có dị nghị, huống chi, sen cúc mặc dù không có vẻ đẹp diễm lệ bằng mẫu đơn, nhưng vẫn có vẻ thanh lệ.” Nàng một thân áo lông chim dựa vào gió mà đứng, bên mặt chuyển thành độ cong đẹp nhất, ngước mắt nhàn nhạt nhìn hắn: “Đại nhân nói thử xem?”

Các bạn cũng có thể đọc thêm:
Phú đại gia ở rể
Rể quý trời cho
Công lược trái tim
Nếu yêu anh là sai em nguyện vì anh sai cả đời


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ. >

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  

Các truyện đang HOT :