CÔNG CHÚA THẤT SỦNG TA MUỐN NÀNG

Chương 3: Gấm bẩn phủ đầy cung đỏ khuyết

trước
tiếp

“Thượng Thư Đại nhân!”

Một tiếng tang thương thống khổ, hai bóng người bổ nhào vào trước kiệu. Kiệu phu đã vén màn kiệu, Hách Liên Du xoay người đi vội, nghe vậy không khỏi sững người lại. Hộ vệ sớm đã xông lên ngăn cản hai người, mới thấy là một đôi vợ chồng già tóc bạc, chỉ nghe ông lão bị cản ở ngoài tường khóc rống chảy nước mắt: “Đại nhân, chỉ cần người thả con ta, táng gia bại sản ta cũng đồng ý, nhà của ta chỉ có một người nỗi dõi này, nếu hắn đi rồi, Cát gia ta sẽ vô hậu… Ta có gia sản bạc vạn, nguyện ý dâng toàn bộ… Đại nhân…”

Bà lão khóc phụ họa: “Ngàn sai vạn sai là chúng ta sai, chỉ cầu Đại nhân tha cho con ta…”

Hách Liên Du không khỏi nhíu mày, mắt đảo qua: “Đã xảy ra chuyện gì?” Một nam tử gầy trơ cả xương bên cạnh vội bước nhanh qua, ở trước mặt vợ chồng đằng kia lặng lẽ cười: “Cát lão trượng, con trai các ngươi đốt giết đánh cướp không có chuyện nào nào không làm, Đại nhân chúng ta phán hắn tội chết, đó là theo lẽ công bằng chấp pháp, huống hồ đã đồng ý cho các ngươi gặp hắn, đã khoan dung ngoài vòng pháp luật, lại vẫn không biết đủ, đến nơi đây làm ồn, còn không mau xuống dưới, đừng làm chậm trễ thời gian Đại nhân chúng ta tiến cung!”

Ông lão chỉ thấy một đôi mắt nhỏ như đậu đen của hắn, quay tít không ngừng, hai mảnh râu đen trên môi động đậy, thật xấu xí như con chuột, cả kinh cơ hồ nghẹn ngào. Bọn hộ vệ thấy hắn phản ứng thái quá, nhịn không được chỉ cười. Bà lão nhìn thấy khe hở vội bước đến đoạt lấy kiếm hộ vệ, cố gắng đưa lên trên cổ, tóc tai bù xù, nghiêm nghị quát: “Nếu người không đồng ý thả con ta, ta lấy máu nhuộm phủ Thượng Thư!”

Ông lão thấy bà như thế, sợ tới mức vội gọi: “Phu nhân!”

Bà lão không để ý tới, chỉ nhìn chằm chằm Hách Liên Du, cắn răng dùng hết sức cứa cổ mình. Hộ vệ chung quanh thấy tình hình này sợ ngây người, cũng không dám tùy tiện tiến lên.

Hách Liên Du lúc này mới quay đầu, tia nắng ban mai sạch sẽ, chiếu lên hình dáng ngũ quan thanh tú của hắn thật rõ ràng. Ánh sáng mặt trời vốn là nhu hòa, ngược lại làm nổi bật lên ánh mắt sâu không lường của hắn. Tròng mắt hắn cứ như một loại bảo thạch màu lam, càng phát ra cảm giác xa cách lạnh lùng. Bà lão kia lần đầu thấy hắn, vẻ ngoài tuấn mỹ vô song như vậy, lập tức ngẩn ngơ, đao trong tay liền cũng nới lỏng. Hộ vệ bước nhanh đoạt binh khí bén trong tay bà, lúc này bà lão mới hoàn hồn, đột nhiên giao tiếp với ánh mắt Hách Liên Du, như bỗng chốc chạm phải ác khí trên lưỡi kiếm sắc lạnh, bỗng nhiên run một cái, chỉ nghe thanh âm lạnh lùng của hắn: “Nuôi không dạy, là lỗi cha mẹ, trở về trấn tỉnh lại đi.” Không nhìn nữa, khom người quay vào kiệu, bà lão vẫn còn khiếp sợ. Ông lão quỳ trên mặt đất lại lập tức hai mắt trợn lên, toàn thân run rẩy. Bà lão lúc này mới phục hồi tinh thần lại, cố tránh sự kìm giữ của đám hộ vệ bò qua, nghẹn ngào kêu lên: “Lão gia!”

Miệng ông lão sùi bọt mép, cánh tay run rẩy chỉ hướng cỗ kiệu: “Trên đời sao có… người… vô tình thế này!” bà lão nghe vậy, chỉ biết ôm ông lão khóc thảm thiết: “Lão gia…”

Cỗ kiệu sớm đi xa.

Người gầy lúc nãy cũng không đi theo, nhìn qua một hai ông bà già chỉ là mời đến hộ vệ: “Thật sự là khó coi, mau mau tìm đại phu…”

Một tiếng roi thanh thuý vang lên, ngự hoa viên cánh hoa tuôn rơi, người rảnh rỗi lảng tránh, cả vườn yên tĩnh không tiếng động.

Dương xa (xe dê) tinh xảo hoa lệ, là do Hoàng đế vì Chiêu Dương Công chúa mà làm. Dương xa chính là cách gọi của tiền triều, đến triều đại này, Hoàng đế ngại dê không oai, lại bởi vì để nữ tử dùng, liền cho người tìm hai con ngựa nhỏ đỏ thẫm để đổi. Dương xa không cột buồm, giường sắt sơn đỏ, bày hương án lại dùng cái ô màu đỏ che nắng, bởi vậy trên xe không chỉ có thư thái thoải mái, phong cảnh ven đường cũng nhìn rõ không sót gì. Chiêu Dương mừng rỡ, tự mình chọn lựa mười tám người điều khiển vẻ ngoài thanh tú, vui vui vẻ theo hầu, mỗi lần xuất hành, đều ngồi dương xa, hôm nay đi ngự hoa viên, đương nhiên không ngoại lệ.

Chỉ nghe tiếng đàn sáo vang xa, bánh xe khảm bạc lấp lóa, chiếc quạt lông vũ quét bạc ẩn hiện, cách cái ô đỏ bay múa theo gió, phía trên dương xa sắc màu rực rỡ, châu ngọc trên tóc cung nữ rung động, áo tơ như khói như sương. Dương xa chạy qua, tiếng cười nữ tử nghe như oanh hót, cùng với tiếng nói trầm thấp của nam tử, một loạt ân thanh nghe như cầm tiêu hợp tấu.

Lại không biết ở đâu vang lên tiếng chuông nhỏ, “Đinh đinh” “Đinh đinh” dồn dập lại trầm ổn từng tiếng xuyên thấu hơi sương mỏng, càng phá vỡ thanh âm cầm tiêu hợp tấu, thanh thúy làm cho nhóm người điều khiển xe đều nghển cổ nghe. Hách Liên Du mặc áo vàng quần xanh trên giường đỏ nhàn rỗi ngồi ngay ngắn, không đếm xỉa tới nâng cái cằm lên, bóng vỡ rơi xuống trên hình dáng thanh nhã của hắn, thần sắc như thể nghe đến xuất thần. Thượng Quan Chiêu mặc hoa phục bên cạnh hắn, dung nhan diễm lệ khuynh thành, thấy thế thoáng nhìn đại cung nữ mặc cung trang tím nhạt sau lưng. Đại cung nữ vội hơi cúi người, xoay người lặng yên xuống đài, ống tay áo bị gió phất phát ra tiếng động. Hách Liên Du như cảm thấy điều gì, ánh mắt nhàn nhạt quét tới. Đôi mày diễm lệ của Thượng Quan Chiêu phút chốc khẽ cong, thoáng nhìn trở lại, đã là vẻ kiều mỵ nhu tình như nước.

Tiếng chuông dường như càng ngày càng gần.

Sáng sớm ngự hoa viên bao phủ một tầng sương, cánh hoa tươi tốt ánh vàng tràn ngập, cuối đường lại giống như tầng tầng màn lụa, sương mù lúc có lúc không nhìn thật mờ ảo. Trong ngự hoa viên hương hoa bốn phía, trong sương mù trắng ẩn có mỹ nhân lả lướt đi tới, áo lông chim trắng như tuyết, tóc đen như mực, quần áo tỏa hương trong gió, tư thái như ngọc cốt tạo thành, da thịt sáng bóng. Mọi người thấy vậy không khỏi ngây người, nhất thời như người trời hư hư thực thực.Người điều khiển lại cũng không tự giác ngừng xe, nghỉ chân mà trông.

Bởi vì Chiêu Dương thích màu đỏ, trong nội cung nhiều hoa phục màu sặc sỡ, bỗng nhiên trông thấy mỹ nhân áo tơ trắng, cảm giác tươi mát sảng khoái, càng gây sự chú ý. Bởi vậy cũng không người nào tiến lên ngăn cản nàng. Đợi nàng đi đến gần, đại cung nữ vừa rồi hồi được thần trí, trầm tức quát khẽ: “Nô tỳ lớn mật, dám ngăn ngọc giá của Công chúa.” Lại thấy mỗi người đều như mất hồn, lập tức trợn mắt nhìn: “Thất thần làm cái gì, còn không kéo nàng ta xuống!”

Con mắt Thượng Quan Mạn lạnh lùng đảo qua, người điều khiển lại nhất thời do dự, nàng đã cúi đầu chậm rãi thi lễ: “Tỷ tỷ kim an.”

Thượng Quan Chiêu sững sờ, phần đông tỷ muội trong nội cung, đa số nhận ra nàng, nàng cũng không nhận ra người khác, tình huống này lâu nay đã thành thói quen, chỉ nhẹ gật đầu, lại có phần không vui với việc Thượng Quan Mạn chặn đường, đang muốn thét bảo nàng xuống dưới, đã thấy Thượng Quan Mạn không hỏi nàng, đưa mắt lên thẳng tắp nhìn về phía Hách Liên Du bên người. Mặt của hắn ẩn chứa tâm tình khó hiểu, con mắt xanh thẳm thâm trầm tựa như bóng đêm trực tiếp nhìn xuống. Hắn vốn cao ngạo, vừa ngồi trên xe vua, càng phát ra cảm giác trên cao nhìn xuống, một khắc hắn nhìn qua, bốn mắt nhìn nhau chỉ cảm thấy ánh mắt của hắn sắc bén như điện, trong lòng nàng rung động, như gặp ma, lại cảm thấy trước mắt mờ mịt.

Nàng rõ ràng đang nhìn hắn, hoảng hốt lại cảm thấy không phải, giống như là nhiều năm trước, nàng vẫn là Công chúa vô danh rất ngây thơ, ở trong vườn hoa nhìn thấy hắn, phong tư lười biếng trác tuyệt hơn cả ngọc đẹp, con mắt hồ mị mà mê ly ngừng trên mặt nàng, cười khẽ gọi nàng “Mỹ nhân hoa”.

Con mắt nàng trầm tĩnh giống như nước sâu, như ngọc đen đẫm nước, ẩn có hàn ý thoát ra, nữ tử nhìn hắn, ai cũng thẹn thùng, không e dè như thế lại là số ít. Hắn bất giác có hứng thú có chút cong môi, nàng lại nhẹ nhàng chuyển mắt, thong thả cười nói: “Lâm Quan có chuyện quan trọng thỉnh giáo Đại nhân, không biết Đại nhân có thể dừng một chút để nói chuyện.”

Các bạn cũng có thể đọc thêm:
Phú đại gia ở rể
Rể quý trời cho
Công lược trái tim
Nếu yêu anh là sai em nguyện vì anh sai cả đời


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ. >

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  

Các truyện đang HOT :