CÔNG CHÚA THẤT SỦNG TA MUỐN NÀNG

Chương 10: Gấm bẩn phủ đầy cung đỏ khuyết

trước
tiếp

“Chậc chậc, vị Đế Cơ này lại thật dứt khoát.”

Ở góc sâu trong đình viện, có ba người vén cành liễu đi tới, một người áo đen, mặt mày bình thường, cũng không tùy tiện nói cười, khuôn mặt không thấy bất luận biểu lộ gì, duy thấy một cái khuyên bạc nhỏ trên vành tai, trong đêm tối sáng như sao. Hai người khác lại thật buồn cười, một gầy một béo, một cao một thấp. Người gầy có một đôi mắt nhỏ sáng như đậu đen, trên môi có hai sợi râu, người mới vừa nói chính là hắn. Người mập kia không phải người Trung Nguyên, sống mũi cao hốc mắt sâu, con ngươi cũng không phải là màu lam, là màu nâu nhạt, trong tộc người Hồ. Đôi mắt màu lam mới là huyết thống Vương tộc chính thống, mà người Hồ đối với người mắt màu lam có cảm giác sợ hãi và thần phục trời sinh, cũng bởi vậy, Vương tộc thống trị Cổ Hạ quốc, thịnh lâu không suy.

Hách Liên Du vẫn không nói gì, tùy ý thị nữ tới sửa sang lại xiêm y cho hắn, thị nữ lại mặt đỏ tới mang tai, cúi đầu cười trộm. Hắn kinh ngạc nhíu mày, người gầy mắt sắc, chỉ vào một điểm đỏ ở trên cổ trong quần áo của hắn khiển trách: “Lão đại, cổ áo.”

Hách Liên Du cúi đầu, mới thấy một dấu răng đậm ở phía dưới xương quai xanh, cũng không biết dùng bao nhiêu lực, in dấu thật sâu vào da thịt, lại cắn ra máu, nhưng hắn lại không có phát giác chút nào.

Người áo đen sờ cằm trầm tư: “Xem tình cảnh này, một năm cũng khó có thể xóa tan dấu vết.” Hắn dừng một chút mới nói: “Lâm Quan Đế Cơ này, không thể khinh thường.”

Người gầy hắc hắc cười gian: “Lão đại chỉ sợ quá mức tận hứng, ngay cả bị vị Đế Cơ kia cắn khi nào cũng không hay biết.” Hắn liên tục cảm thán: “Rốt cuộc anh hùng khó qua ải mỹ nhân.”

Hách Liên Du nghe vậy, nhàn nhạt quét mắt tới, khóe môi cong lên một chút, lại khiến người gầy sợ tới mức lập tức im miệng, người mập ngược lại hiếu kỳ: “Nhị ca, nữ nhân kia chẳng qua cũng chỉ cắn một cái trên người đại ca chúng ta, sao lại không thể xem thường.”

Người gầy một búa gõ đến trên đầu Bàn Tử: “Ngu ngốc, nữ nhân Trung Nguyên chưa lập gia đình mà thất trinh là phải bị ngâm lồng heo, huống chi là trong hoàng cung.” Hắn nắm một cành liễu, tiếp tục nói: “Nếu lão đại chúng ta để lộ tin tức này vào trong nội cung, Đế Cơ này…” Hắn mỉm cười nói nắm cành liễu “Rắc” một tiếng gãy làm hai, người gầy chuyển con mắt cười hắc hắc: “Cho nên Đế Cơ này cắn lên một cái như vậy, liền tương đương với bắt được tay của lão đại. Đế Cơ và triều thần tư thông, đây chính là tội lớn. Cho nên chúng ta vì tự bảo vệ mình cũng không thể làm gì nàng.” Hắn cười nói xong, vẫn còn cảm giác vô cùng vui mừng, hai mắt vừa chuyển, hì hì nói: “Nữ nhân này lúc mây mưa, lại có thể tìm được cách cho bản thân mình có thể sống lâu thêm một năm, quả thật không thể khinh thường.”

Bàn Tử nghe vậy: “Vậy làm sao bây giờ, chủ tử bị người bắt thóp sao.”

Người gầy làm như vô cùng đau đớn: “Nếu không nói ngươi thẳng tính thì là ngốc. Nhưng cũng không sao.” Hắn cười tủm tỉm nhìn về phía Hách Liên Du: “Chúng ta làm cho vài Đại nhân trong triều cũng bị cắn, đến lúc đó mấy vị Đại nhân vừa lộ xiêm y, vị Đế Cơ này trước sau cùng triều thần tằng tịu với nhau… Hắc hắc.” Hắn tự giác chủ ý ra không tồi. Hắc y nhân kia lại chau mày.

Hách Liên Du chậm rãi bước vào nội thất, nghe nói không khỏi xoay đầu lại, ánh mắt lại nhìn về phía hắc y nhân (người áo đen): “Thanh Thụy, Đỗ Minh chỉ sợ là quá đói khát rồi, cho hắn uống xuân dược nhốt vào phòng ca cơ đi, không đến mười ngày nửa tháng đừng thả hắn ra.”

 

Người gầy sớm đã kêu la ra: “Lão đại ta không dám!”

Thanh Thụy không dễ dàng mới cười, chắp tay nói: “Dạ” lập tức cùng Bàn Tử bóp chặt khuỷu tay người gầy nắm xuống dưới. Người gầy lập tức sắc mặt trắng bệch, gào khóc kêu to: “Lão đại, ta sức cùng lực kiệt sẽ không thể hầu hạ lão nhân gia ngài rồi, lão đại…” Trong đình viện chỉ nghe Bàn Tử kỳ quái hỏi: “Tam ca, khi nào chủ tử thành lão nhân gia…”

Ba bóng người dần mờ đi, trong nội viện yên tĩnh, duy thấy trăng sáng nhô lên cao, hắn chợt cười.

Trả hết rồi sao?

Mạn Nhi không biết, đây mới là bắt đầu.

Mỏi mệt.

Thể xác và tinh thần đều mỏi mệt.

Nàng chậm rãi bước vào trong nội viện, chợt thấy một bóng người lẳng lặng ngồi trên hành lang. Nàng đột nhiên chậm bước, mới thấy rõ là Cố Tiệp Dư. Trong lòng căng thẳng, không khỏi thẳng lưng, chột dạ kêu: “Mẫu thân.”

Một đôi mắt đẹp của Cố Tiệp Dư nhìn nàng, nàng cho rằng bà sẽ hỏi, con đi đâu, vì sao đi, Cố Tiệp Dư lại chỉ yên lặng liếc nhìn nàng một cái, xoay người biến mất trong điện.

Nàng nghẹn ngào, cũng không buồn viết ra chữ nữa.

Điện tĩnh mịch, trong phòng cũng chưa đốt đèn, một vầng trăng cô đơn nhô lên cao, chiếu xuống bóng dáng xiêu vẹo của nàng. Xoay người liếc nhìn, ưu thương trong mắt nàng như một hồ nước sâu kín dưới ánh trăng, Thượng Quan Mạn trong nội tâm phút chốc cực đau đớn.

La cô sớm chờ ở trong phòng, thấy nàng trở về, kéo nàng đi vào, chỉ nói: “Điện hạ, quy chế trong cung nghiêm khắc, khó tránh khỏi ngày lộ cánh tay.” Nàng đem một cái túi gấm lặng lẽ nhét vào bàn tay nàng, dặn dò: “Điện hạ nghỉ ngơi sớm đi.” Nói xong thi lễ, đi thẳng xuống dưới.

Thượng Quan Mạn chậm rãi cởi áo khoác, ngọc thủ cung sa trên tay không thấy nữa. Nàng nhìn qua chỗ đó hồi lâu, rồi mở túi gấm ra vẽ lên, chỉ trong giây lát, vết đỏ thẫm mới lại sáng rọi.

Cổ nhân có nói: “Thạch sùng thích men theo vách tường, dùng chu sa nuôi, tròn ba cân, giết lấy nước đỏ bôi lên thân nữ, sau khi thân mật nam nữ sẽ biến mất; không có, như dấu đỏ, tên cổ thạch sùng.” Đế Cơ trong hoàng cung từ trẻ mới sinh liền được điểm thủ cung sa trên cánh tay. Đế Cơ từ từ lớn lên, trong nội cung cuộc sống cô đơn, hoàng hậu càng quản nghiêm, chỉ sợ Đế Cơ cầm giữ không được tự định chung thân, bại hoại cung quy. Bởi vậy mỗi năm theo lệ cũ, hàng năm vào ngày Trung thu đều sẽ kiểm tra ngọc thể Đế Cơ, để chứng minh trong sạch. La cô sống lâu năm trong nội cung, biện pháp ứng đối đương nhiên đã suy nghĩ chu toàn, nàng thực sự không lo lắng. Khó trách bà lại không hỏi một tiếng nào, bảo toàn danh dự của nàng, nếu như bà hỏi, cả đời này Thượng Quan Mạn nàng rốt cuộc không cách nào ngẩng đầu lên trước mặt bà.

Các bạn cũng có thể đọc thêm:
Phú đại gia ở rể
Rể quý trời cho
Công lược trái tim
Nếu yêu anh là sai em nguyện vì anh sai cả đời


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ. >

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  

Các truyện đang HOT :