Cô vợ câm !!Tổng Tài Yêu Đii

chương 8+9

trước
tiếp

Mộ Viên Bách cuối cùng chịu thua, anh đành làm tài xế lái xe đưa Lục Thiên Tư và Ninh Hinh đến bệnh viện.

 

Trên xe, Lục Thiên Tư để Ninh Hinh dựa vào lòng mình, miệng luôn nói:” Ninh Hinh, cố lên, sắp tới bệnh viện rồi “.

 

Mộ Viên Bách chỉ im lặng quan sát, ha? Bây giờ Lục Thiên Tư giống chồng của cô hơn là anh. Mộ Viên Bách cứ như người xen vào không gian tình tứ của hai con người này vậy.

 

Cái lạ ở chỗ là Lục Thiên Tư chỉ mới tiếp xúc với Ninh Hinh, không ngờ đã đối xử với cô tốt như vậy, quả là có vấn đề cmnr.

 

Mộ Viên Bách này là cái gì với Ninh Hinh đây?

 

” Mộ Viên Bách, cậu có thể lái nhanh hơn không?”.

 

” Lục Thiên Tư, nếu như tăng tốc, là cả ba chúng ta đều vào phòng cấp cứu đấy “.

 

Mộ Viên Bách đáp, không phải anh cố ý chạy chậm, nhưng bây giờ là giờ cao điểm, đường đông xe và kẹt xe là vấn đề thường ngày rồi.

 

 

Bệnh viện.

 

Cuối cùng tăng hết tốc lực cũng đã đến được bệnh viện, Ninh Hinh lập tức được đẩy vào phòng cấp cứu, Lục Thiên Tư cũng nhanh chóng đi chuẩn bị để làm phẫu thuật cho cô.

 

Mộ Viên Bách cảm thấy mình hết việc rồi, anh đành lắc đầu im lặng ra về. Lục Thiên Tư này đang có ý với vợ anh sao?

 

 

Mộ Viên Bách trở về nhà, nhìn bàn ăn bữa tối mà cô dọn sẵn ra đó, anh bất ngờ kéo ghế ngồi xuống, cầm đũa lên nếm thử.

 

Đây là lần đầu tiên anh đụng vào đồ ăn của cô nấu, tuy đã nguội lạnh nhưng nó rất ngon. Không biết Ninh Hinh có nấu theo khẩu vị của anh không, nhưng thật sự rất vừa miệng.

 

” Cũng không tồi chút nào ” Anh nói một mình, ngồi đó vừa ăn tự khen.

 

Mặc dù người nấu không có ở đây, cũng không nghe thấy.

 

Ăn xong, anh tự động dọn dẹp rồi rửa bát, mặc dù ngày ngày không để ý đến mấy việc vặt này. Dọn dẹp xong, anh mở tủ lạnh lấy nước uống thì thấy đồ ăn đã được nấu sẵn để trong hộp, trên đó có ghi rằng nếu anh muốn ăn cứ bỏ vào lò vi sóng hâm lại.

 

Trái cây tráng miệng cũng được cô bỏ vỏ sẵn, để trên chiếc đĩa, cũng đi kèm giấy ghi chú.

 

Ninh Hinh đã lường trước về việc vết thương của mình sao? Nên đã làm mọi việc trước thế này?

 

Anh im lặng, đóng tủ lạnh lại, cuối cùng quay lưng về phòng. Đi ngang phòng cô, cửa không khóa, anh tự động xoay người đi vào trong.

 

Cuốn nhật kí của cô vẫn nằm ở đó, anh lại cầm nó lên. Thật ra anh chỉ mới đọc được một ít, toàn là nội dung cô muốn chết, nghĩ đến cái chết, nên anh không đọc tiếp.

 

Mộ Viên Bách lật từng trang, tìm những ngày gần nhất đây xem nội dung có thay đổi gì không.

 

Ngày…tháng…năm.

 

[ Hôm nay là ngày thứ 20 tôi ở đây, tôi đã kết hôn, tôi ở cùng với người đàn ông tên Mộ Viên Bách. Anh vẫn ghét tôi, anh vẫn không nhìn đến tôi, nhưng như vậy tôi đã thấy anh rất tốt với tôi, vì anh không đánh tôi, anh không bạo lực với tôi ]

 

Ngày…tháng…năm.

 

[ Hôm nay tôi lại nấu cơm cho anh, anh vẫn không đụng đũa đến, từ khi nấu hai bữa cho anh, tôi nhận ra mình không nghĩ đến cái chết nữa, vì tôi thấy nấu ăn cho ai đó, giúp tâm trạng tôi tốt hơn, tôi cũng hy vọng ngày nào đó, anh ấy sẽ ăn cơm của tôi nấu ]

 

Mộ Viên Bách kéo ghế ngồi xuống, tay có chút run rẩy khi cầm cuốn sổ của cô. Thì ra…việc cô nấu cơm cho anh, nó giúp suy nghĩ lẫn tâm trạng của cô tốt hơn.

 

Anh gấp cuốn sổ lại, im lặng đặt xuống bàn.

 

Nhìn màng đêm lạnh lẽo, Mộ Viên Bách nắm chặt tay thành quyền, đấu tranh tư tưởng một hồi, anh đứng dậy, lái xe đến bệnh viện một lần nữa.

 

 

Ca phẫu thuật kết thúc sau thời gian dài, Lục Thiên Tư từ trong đi ra, nhìn thấy Mộ Viên Bách ngồi đó anh bị dọa đến đứng hình, còn là thần chết đến nữa.

 

” Cậu…cậu chưa về à?”.

 

Nếu theo mọi hôm thì tên này sẽ về nhà mà, không ai rảnh ở đây đợi ca phẫu thuật kết thúc đâu.

 

” Cô ta sao rồi?” Mộ Viên Bách làm lơ câu hỏi của Lục Thiên Tư.

 

” Đã không sao rồi, nhưng lần này phải nằm trên giường lâu hơn ” Lục Thiên Tư đáp.

 

” Vì cô ấy tự ý rời đi, ảnh hưởng đến vết đâm nên nghiêm trọng hơn “.

 

” Mộ Viên Bách, cậu ngồi đây hỏi như vậy là không phải quan tâm đến vợ mình mà muốn hỏi tôi là khi nào mua xe mới cho cậu à?” Lục Thiên Tư hỏi.

 

Mộ Viên Bách đen mặt nhìn Lục Thiên Tư.

 

” Không cần cậu mua xe cho tôi “.

 

Dù sao Mộ Viên Bách cũng đâu có mỗi chiếc xe đó chứ?

 

” Lục Thiên Tư nói là giữ lời, ngày mai tôi sẽ đưa cho cậu chiếc mới “.

 

Lục Thiên Tư nói.

 

” Thay vào việc mua xe, cậu nên xem chừng cô ta, đừng để cô ta chạy nhảy lung tung nữa “.

 

Mộ Viên Bách đứng dậy nói, tính quay lưng đi về thì dừng chân lại, quay lại hỏi câu cuối:” Cô ta ở phòng nào?”.

 

Lục Thiên Tư ngớ người ra, chống tay lên tường:” Cậu hỏi làm gì?”.

 

” Lục Thiên Tư ” Mộ Viên Bách nghiêm túc.

 

” Này này Mộ Viên Bách, đừng nói với tôi cậu hỏi số phòng chỉ để đến đòi tiền thay sofa dính máu từ cô ấy nhé? Sofa để tôi thay hộ cô ấy, cậu không cần đích thân đi đòi nợ như vậy đâu “.

Mộ Viên Bách đứng cạnh giường bệnh nhìn Ninh Hinh đang nằm trên giường, anh nhẹ nhàng để tay cô vào chăn cho ấm.

 

Lục Thiên Tư đứng cạnh nhìn thấy, anh quay sang:” Mộ Viên Bách cậu mới ngã à?”.

 

” Không có ngã “.

 

Mộ Viên Bách đáp.

 

” Thế sao tự dưng lại quan tâm đến vợ mình thế kia? Lúc nãy còn không muốn đưa vợ mình đến bệnh viện cấp cứu cơ mà”.

 

Lục Thiên Tư trêu chọc.

 

” Lục Thiên Tư “.

 

Mộ Viên Bách quay sang liếc mắt nhìn Lục Thiên Tư một cái, tên này không xỉa anh thì ăn cơm không ngon à?

 

Lục Thiên Tư thở dài, vỗ vai Mộ Viên Bách:” Này, bây giờ là tôi nghiêm túc “.

 

” Chuyện cậu nói cô ấy luôn nghĩ đến cái chết và đã viết trong nhật kí ấy, khi cô ấy tỉnh dậy, nên canh chừng cô ấy cho tốt “.

 

” Cái mạng của Ninh Hinh tôi không thể giữ mãi đâu “.

 

 

Ngày hôm sau.

 

Mộ Viên Bách nhìn màng hình máy tính, đầu óc anh không ngừng nghĩ đến những dòng chữ của cô đã viết.

 

Mộ Viên Bách bắt đầu muốn tìm hiểu Ninh Hinh, anh nhấc điện thoại gọi thư kí Lâm sang phòng làm việc của mình.

 

” Thư kí Lâm, điều tra về Ninh Hinh giúp tôi “.

 

Anh nhìn thư kí Lâm nói.

 

” Không cần để ngài đợi, hộc tủ bên dưới ngăn thứ hai “.

 

Thư kí Lâm liền đáp, phong thái làm việc quả là nhanh nhẹn.

 

Mộ Viên Bách có chút bất ngờ, anh cúi xuống kéo ra, bên trong có hai tập tài liệu.

 

” Đây là sơ yếu và tình hình của Ninh gia, trước khi ngài kết hôn. Tôi đã điều tra sẵn rồi “.

 

Thư kí Lâm đáp.

 

” Được rồi, cậu ra ngoài đi “.

 

” À mà…”.

 

” Vâng?” Thư kí Lâm nhìn anh.

 

” Đến trưa hãy cho đem cháo đến bệnh viện của Lục Thiên Tư, tầng 5 phòng 520 “.

 

Mộ Viên Bách nói.

 

” Giao cho ai ạ?” Thư kí Lâm hỏi chi tiết hơn.

 

” Ninh Hinh “.

 

Mộ Viên Bách đáp.

 

Thư kí Lâm ô lên một tiếng, ôi đây không phải sếp của cậu.

 

Người này không phải Mộ Viên Bách!!!

 

Thư kí Lâm gật đầu, sau đó đi đến cửa, Mộ Viên Bách lại ngẩn đầu lên lần nữa.

 

” Cậu giám sát xem cô ta có ăn hết không “.

 

” Còn nữa, nếu được cậu đút cho cô ta ăn luôn đi, sau đó rồi về công ty “.

 

Mộ Viên Bách nói xong anh cúi đầu xuống nhìn tập tài liệu trên tay, không còn lệnh nào nữa.

 

Thư kí Lâm đi ra khỏi phòng với gương mặt ngớ ngẩn. Đi xuống đại sảnh, người cứ ngớ ra.

 

” Thư kí Lâm, hôm nay sếp không ổn nữa à?”.

 

Một nhân viên nữ quan tâm đến hỏi cậu.

 

Thư kí Lâm lắc đầu:” Không hề, hôm nay tâm trạng Mộ tổng khá vui vẻ “.

 

” Ngài ấy hòa thuận với vợ mình rồi sao? “.

 

” Cái này hỏi trời mới biết. Tôi chỉ sợ…” Thư kí Lâm thở dài.

 

” Anh sợ cái gì?”.

Cảm ơn các bạn ủng hộ truyen-net.com !

” Sợ Mộ tổng hôm qua đi rồi ngã ở đâu đó, sau đó chỗ này…”.

 

Thư kí Lâm chỉ lên đầu mình, thở dài lần nữa.

 

Ý cậu là…

 

Mộ Viên Bách bị ngã đến biến thành con người khác.

 

 

Làm theo lời Mộ Viên Bách, thư kí Lâm đem cháo đến cho Ninh Hinh.

 

Nhìn thấy cô ngồi ở giường, cậu ô lên một tiếng. Vừa đến đây, cậu đã hỏi qua tại sao Ninh Hinh nhập viện.

 

Là do bị đâm.

 

” Chào thiếu phu nhân, tôi là thư kí Lâm, là thư kí của Mộ tổng “.

 

Thư kí Lâm chào hỏi.

 

Mặc dù Mộ Viên Bách từng nói không được gọi cô là thiếu phu nhân, nhưng ở đây không có anh, cậu cứ làm liều thôi.

 

Dù sao Ninh Hinh cũng là cô gái hiền lành mà.

 

Ninh Hinh liền cúi đầu chào hỏi thư kí Lâm, cậu liền lên tiếng:” Thiếu phu nhân, cô cứ ngồi đó nghỉ ngơi đi”.

 

Đã chuẩn bị chu đáo từ trước, thư kí Lâm đưa điện thoại của mình rồi đặt vào tay Ninh Hinh.

 

” Nếu thiếu phu nhân cần gì cứ nói với tôi “.

 

Đi theo Mộ Viên Bách bao lâu, phải ân cần và chu đáo, cái gì cũng phải chuẩn bị trước. Cậu biết mình và cô là bất đồng ngôn ngữ. Để không làm khó cả hai thì nên vậy.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.