Cô vợ câm !!Tổng Tài Yêu Đii

chương 82

trước
tiếp

Tiểu Phong trưởng thành

Mộ Viên Bách đúng là ông bố có tâm nhất hệ mặt trời. Anh không những đầu độc tâm hồn con trai mình còn dạy hư con.

 

Sau khi biết Mộ Viên Phong và Lục Ngân hợp nhau từ bé. Đến lúc hai đứa nhỏ đi học, anh lại cậy quyền cậy thế đưa hai đứa nhỏ chung trường học.

 

Lục Ngân vào lớp một thì Mộ Viên Phong đã lớp bốn. Khi biết con bé chung trường với mình, thằng nhóc nào đó đang rất hào hứng.

 

” Ba phải cố gắng lắm đấy mới năn nỉ Lục Thiên Tư cho Tiểu Ngân học cùng trường với con, nhớ nắm bắt cơ hội ” Anh vỗ vai con trai mình, nhìn Mộ Viên Phong.

 

” Con biết rồi ” Mộ Viên Phong gật đầu.

 

Ninh Hinh đứng cạnh lắc đầu. Hai cha con này là đen từ trong trứng đen ra, không biết sau này có bày trò làm khổ con gái nhà người ta hay không đây?

 

” Hai ba con đi mau lên, sắp trễ giờ rồi ” Cô tiến ra, nhón chân lên chỉnh cổ áo cho Mộ Viên Bách, người đàn ông này từ khi có con trở nên ngu ngốc chết chỗ nói.

 

Cô cúi người xuống chỉnh lại cổ áo cho Mộ Viên Phong xong quay sang lấy cặp sách đưa cho con trai mình, nhanh chóng đuổi hai cha con lên xe.

 

Hôm nay là ngày đi học lại của Mộ Viên Phong, dĩ nhiên tài xế của thằng bé là Mộ Viên Bách.

 

Mặc dù đã có hai con, thời gian anh và cô bận rộn nhưng luôn sắp xếp chăm sóc con cái, không muốn phụ thuộc vào bảo mẫu hay giúp việc bởi vì sợ chúng thiếu thốn tình thương.

 

Mộ Viên Viên lúc này ôm chân cô từ đằng sau, Ninh Hinh giật mình quay lại. Cô bận quan sát hai cha con quá quên mất tiểu công chúa của mình rồi.

 

” Mami mami, thắt tóc…” Mộ Viên Viên kéo cô, con bé mỉm cười nói.

 

Ninh Hinh gật đầu, bế Mộ Viên Viên lại ghế, sau đó cầm lược lên chải tóc cho Mộ Viên Viên. Mộ Viên Bách chả biết khùng điên gì, muốn Viên Viên của cô để tóc dài, cũng chính vì lí do đó con bé rất thích thắt tóc mỗi buổi sáng.

 

Mộ Viên Bách bắt để, cuối cùng người khổ lại là cô.

 

Nhưng cô không thể từ chối được, Mộ Viên Viên hết sức đáng yêu, cô làm sao dám để con gái mình buồn đây?

 

 

Đưa Mộ Viên Phong đến trường, Mộ Viên Bách động viên con mình tiếp sức một lần cuối mới chịu đi làm.

 

” Con trai, con cố lên!”.

 

” Cái gì không được phải mặt dày lên, mặt đường nó dày vậy mặt mình cũng dày thế thôi “.

 

Mộ Viên Bách nói, sau đó mới chịu đi làm.

 

Mộ Viên Phong lắc đầu ngán ngẩm ông bố này của mình. Có phải trước kia ba thằng bé là một người liêm sỉ không cần, vứt ném ở đâu luôn rồi đúng không?

 

Thật hết nói nổi.

 

” Anh Phong “.

 

Tiếng Lục Ngân vang lên, con bé bước đến, phía sau là xe của Lục Thiên Tư.

 

” Viên Phong, nhờ con đó ” Lục Thiên Tư ngồi ở trong nói.

 

Mộ Viên Bách đã lải nhải suốt một thời gian dài để anh chấp nhận cho con gái mình học cùng trường Mộ Viên Phong đấy, anh làm gì dám từ chối đây chứ?

 

Lục Thiên Tư chào tạm biệt hai đứa, có Viên Phong ở đó rồi anh đâu cần ở lại, Lục Ngân cũng đâu có ngó ngàng đến ông bố đáng thương này.

 

” Anh Phong ” Lục Ngân lại gọi Mộ Viên Phong.

 

Con bé với bộ dạng đến trường ngày đầu tiên rất dễ thương, tóc tết hai bên, đồ cột tóc này chính là Mộ Viên Phong đã mua tặng cho cô bé đó.

 

Cũng phải năn nỉ mami lắm mami mới cho mua đấy chứ.

 

” Đồ cột tóc…”.

 

Mộ Viên Phong ngập ngừng nói.

 

” Cái này…cảm ơn anh, thật sự rất dễ thương ” Lục Ngân mỉm cười nhìn Mộ Viên Phong.

 

Đấy!

 

Đấy chính là nụ cười khiến con tim Mộ Viên Phong đập bịch bịch bịch.

 

Cách Mộ Viên Phong bị đổ gục chẳng khác gì khoảng khắc Ninh Hinh mỉm cười với Mộ Viên Bách.

 

Đúng là cha nào con nấy.

 

Cha truyền con nối.

 

 

Mười năm sau.

 

Mộ Viên Phong bây giờ đã 19 tuổi, thằng bé đã cao ơi là cao rồi.

 

Còn hết sức đẹp trai lắm nha.

 

Mộ Viên Phong đang là sinh viên năm nhất ở trường đại học mà mình ước mơ đậu vào bấy lâu nay. Cũng may sự thông minh của Mộ Viên Phong là thừa hưởng từ Ninh Hinh, IQ cao nhưng EQ thì âm luôn rồi.

 

Thằng bé từ nhỏ đến lớn bị ông bố Mộ Viên Bách đầu độc tâm hồn. Mộ Viên Bách cũng chính vì thế mà bị Ninh Hinh đánh u đầu liên tục.

 

Thấy cũng tội, thôi cũng kệ.

 

Còn Lục Ngân bây giờ đã là thiếu nữ 17 tuổi rồi, con bé lớn lên càng xinh đẹp, trông cứ như tiên nữ vậy.

 

Mộ Viên Phong và Lục Ngân vẫn thế. Cả hai đứa nhỏ đều ở cạnh nhau mỗi khi rảnh rỗi, bám dính nhau, tướng phu thê từ bé là đây rồi.

 

Nhưng thằng bé giờ không có bị ông bố mình đầu độc nữa đâu nha. Thằng bé đã trầm tính hơn, ít nói hơn, nói sao nhỉ…giống như cái khoảng thời gian Mộ Viên Bách ít nói, ít quan tâm đến người khác ấy.

 

Chỉ riêng, chỉ ngoại lệ khi ở cạnh người con gái mình thương.

 

” Anh Phong “.

 

Vẫn là giọng nói đó, Lục Ngân bước từ trong đi ra, Mộ Viên Phong luôn đến đón Lục Ngân mỗi khi tan học. Khi cùng trường, cả hai đều cùng nhau về nhà sau khi tan học.

 

Mộ Viên Phong đưa tay xoa đầu Lục Ngân. Mộ Viên Phong giờ rất đẹp trai, hết sức cuống hút nữ sinh khác.

 

Trước kia anh cũng từng học trường này, nên khi đến đây cũng có nhiều người biết đến.

 

” Đó là Mộ Viên Phong đúng không?”.

Cảm ơn các bạn ủng hộ truyen-net.com !

” Phải rồi, cậu ta có điểm đại học cao nhất trường đấy “.

 

” Không thể tin được “.

 

” Cô bé đứng cạnh chính là Lục Ngân, nghe bảo cả hai con người này đã bám dính nhau từ bé rồi “.

 

” Không ngờ đến giờ vẫn dính lấy nhau như vậy, thật đẹp đôi đó nha “.

 

Tiếng xì xào của mọi người vang lên, Mộ Viên Phong đã quá quen rồi.

 

” Cho em ” Anh đưa cho Lục Ngân li trà dâu, đây là loại thức uống mà Lục Ngân thích nhất.

 

” Cảm ơn anh Phong ” Lục Ngân nhận lấy.

 

Đã bao lâu rồi, Mộ Viên Phong vẫn hết sức dịu dàng với cô như vậy.

 

” Về nhà thôi “.

 

Mộ Viên Phong mở cửa xe ra, Lục Ngân liền ngồi vào trong, anh cũng nhanh chóng quay về ghế của mình.

 

Đóng cửa lại, Mộ Viên Phong ngồi cạnh Lục Ngân, tài xế cũng quay vô lăn để xe rời đi.

 

” Phong, không phải anh nói gần đây rất bận sao? Sao vẫn đón em đúng giờ vậy?” Cô ngây ngô hỏi.

 

Mộ Viên Phong là con người đúng giờ. Mỗi khi cô đi ra đến cổng trường đã thấy anh rồi.

 

Mộ Viên Phong đưa tay vén tóc của Lục Ngân sang một bên, anh mỉm cười:” Cho dù bận đến đâu, anh cũng không thể để cô gái của mình đợi mình lâu được “.

 

” Ngân Ngân, anh sẽ không để em đợi lâu đâu “.

 

Chỉ cần sau khi Lục Ngân lên đại học, trải qua bốn năm đại học, khi tốt nghiệp rồi, Mộ Viên Phong anh nhất định sẽ đưa cô về với mình.

 

Từ bé, Mộ Viên Phong đã hứa với lòng mình, Lục Ngân sẽ là cô dâu của mình.

 

Là người con gái mình yêu đầu tiên và cũng như cuối cùng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.