Cô vợ câm !!Tổng Tài Yêu Đii

chương 80 ( hoàn )

trước
tiếp

Ninh Hinh ngồi nhìn ảnh cưới của cả hai. Cô nhớ ngày mình gặp mặt anh, lần đó Mộ Viên Bách dĩ nhiên còn rất cục súc với cô rồi.

 

Ảnh cưới chụp chung nhưng chẳng có tấm nào anh chịu cười, cũng như chẳng thèm khoác tay hay nắm tay cô nữa là.

 

Ninh Hinh nhìn nhẫn cưới trên tay mình, cứ nghĩ mình sẽ không bao giờ gần gũi Mộ Viên Bách, cũng không nghĩ cô và người đàn ông này yêu nhau nhiều đến thế.

 

Ngày anh đeo nhẫn cưới cho cô trong lễ đường, gương mặt anh cứ như mới bị ai đánh vào rồi lôi ra làm hôn lễ, trông anh lúc đó rất khó chịu.

 

Còn nhớ ngày đầu ở cùng anh, anh không cho cô lại gần. Không ngờ sau hôm cô bị đâm, anh lại đến thăm cô.

 

Về sau cô cũng mới biết Mộ Viên Bách đã đọc lén nhật ký của cô. Sau đó Lục Thiên Tư biết được tình trạng cô lúc ấy nên đã khuyên Mộ Viên Bách hãy thay đổi cô, cứu cô khỏi sự tuyệt vọng.

 

Có lẽ anh và cô không ngờ ông trời lại sắp đặt nhân duyên cho cả hai như vậy. Bây giờ lại bám lấy nhau không rời mặc dù đã có con.

 

À, có tin vui hơn nữa.

 

Cô mang thai nữa rồi.

 

Lần này cô hy vọng là bé gái, một trai một gái. Sau này Tiểu Phong cũng có thể bảo vệ em gái rồi?

 

” Em đang nghĩ gì vậy?” Mộ Viên Bách tiến đến, đưa tay đặt lên bụng của cô.

 

Ninh Hinh chỉ mới mang thai được ba tháng, anh rất vui khi nghe cô có đứa thứ hai, mặc dù về sau anh lại khổ lắm đây.

 

” Em đang nhớ về ngày đầu gặp anh ” Ninh Hinh nói.

 

Mộ Viên Bách phì cười. Thật sự nhớ lại, anh không nghĩ đó là mình của trước kia.

 

Mộ Viên Bách lúc đó là con người lạnh lẽo, tàn ác bao nhiêu. Anh còn mắc bệnh sạch sẽ, nhớ lúc ấy Lục Thiên Tư muốn anh lái xe đưa cô đi bệnh viện, cuối cùng anh lại vì sợ bẩn xe không chịu đưa cô đi.

 

Thật ra lúc ấy anh không muốn đưa cô đi thật, nhưng mà nhìn Ninh Hinh nằm trong lòng Lục Thiên Tư lúc ấy, tim anh bất ngờ nhói lên, sau đó lại đồng ý đưa cô đi.

 

Đọc những dòng nhật ký của cô, anh tuy là lạnh lùng thật nhưng trái tim đâu phải sắt thép, đọc xong tim anh lại đau hơn..

 

Anh cũng chẳng hiểu sao.

 

Về sau lại cùng cô ăn cơm, muốn thay đổi cô, biến cô thành con người có hy vọng, suy nghĩ tích cực hơn.

 

Anh cứ nghĩ mình chỉ làm việc tốt thôi, không ngờ lúc Ninh Hinh mỉm cười với anh. Anh thật sự động lòng với nụ cười đó rồi.

 

Rồi đến cái hôm cô bị Ninh lão gia đánh đến thương tâm. Lúc đấy anh đau lắm, đau cả tim lẫn trong lòng đây này.

 

Và rồi đúng là ý trời, không ngờ về sau anh lại biết được Ninh Hinh chính là cô bé năm xưa cứu mạng mình.

 

Đêm mưa đó nếu không có Ninh Hinh, anh thật sự cắn trúng lưỡi và nằm dưới mưa, có lẽ mất mạng luôn rồi.

 

” Bà xã, em biết sao anh yêu em nhiều đến thế không?” Mộ Viên Bách hỏi.

 

Ninh Hinh chớp mắt nhìn anh. Trước giờ cô chưa từng hỏi anh tại sao thay đổi, tại sao biến thành con người khác vì cô, cũng không biết rõ tại sao anh yêu mình đến như vậy.

 

” Đơn giản thôi ” Mộ Viên Bách cầm tay cô lên, xoa xoa nhẹ.

 

” Vì lúc em mỉm cười với anh, anh thật sự động lòng với nụ cười đó rồi “.

 

” Bà xã, lúc em vừa về ở cùng anh, đúng là anh cọc cằn với em, còn nhìn thấy em đang trên bờ vực sắp mất mạng không chịu cứu lấy “.

 

” Nếu lúc đó anh không thay đổi quyết định, có lẽ anh mất em rồi ” Mộ Viên Bách nói, đưa tay cô đặt lên tim mình.

 

” Tiểu Hinh, khoảng khắc em mỉm cười với anh…đó là lần đầu tiên có một cô gái cười với anh trông hạnh phúc như vậy “.

 

” Cũng chính vì lúc đó, anh đã yêu em rồi “.

 

Phải, là yêu rồi…thật sự rất yêu.

 

Ninh Hinh cảm nhận rõ tim anh đang đập mạnh ra sao. Ninh Hinh bật cười, từ từ kéo anh lại gần mình.

 

” Vậy anh có biết tại sao em yêu anh không?” Ninh Hinh hỏi.

 

Cô yêu anh bởi vì anh đã đối xử tốt với cô. Cái hôm bị Ninh lão gia đánh, anh đã đến cứu cô, như đã vớt cô khỏi tay thần chết vậy.

 

Mộ Viên Bách gật đầu.

 

” Bởi vì anh yêu em, nên em yêu anh lại là đúng rồi “.

 

Nghe câu trả lời của anh, cô lắc đầu bất lực.

Cảm ơn các bạn ủng hộ truyen-net.com !

Đúng là Mộ Viên Bách mà, tự mãn kinh khủng thật chứ.

 

” Đúng rồi, Viên Bách anh nói cái gì cũng đúng “.

 

Ninh Hinh đưa tay nhéo cái mũi anh.

 

Mặc dù đã có một con, cả hai cũng đã kết hôn lâu vậy nhưng tình cảm vẫn mặn nồng, vẫn siêng đi rải thức ăn cho chó đó nha.

 

Tiểu Phong đứng nép bên cửa cùng nữ giúp việc, thằng bé lắc đầu thở dài.

 

” Cô xem, ba mẹ con lại như vậy rồi “.

 

” Cậu chủ, cậu đừng buồn ” Nữ giúp việc an ủi thằng bé, thằng bé cũng đáng thương…

 

Ngày ngày bị ba mẹ cho ra rìa như vậy mà.

 

” Con không sao, con ổn mà ” Tiểu Phong ôm tim mình, thằng bé ổn mà, ngày ngày nhìn ba mẹ ân ân ái ái như vậy rất ổn mà.

 

Ổn, thật sự rất ổn.

 

Tiểu Phong bất ngờ tiến ra, thằng bé quang minh chính đại đi vào trong.

 

” Ba, mẹ “.

 

Nghe tiếng con trai mình, Mộ Viên Bách vội bật dậy, ngồi xa Ninh Hinh ra.

 

” Sao…sao vậy con?”.

 

Ninh Hinh vội hỏi, thằng bé này…sao vô phòng không gõ cửa chứ?

 

Tiểu Phong tiến đến, thằng bé leo lên ghế, ngồi giữa cô và anh.

 

Bàn tay nhỏ đặt hai bên tay anh và cô, sau đó nắm chặt lại.

 

” Ba, mẹ…”.

 

” Con yêu hai người rất nhiều lắm “.

 

Mặc dù sau này Tiểu Phong sẽ mãi mãi ăn cẩu lương từ ba mẹ mình.

 

Con cái là nhất thời, ba mẹ là mãi mãi mà.

 

Số trời đã định, phải chịu thôi.

 

Nhưng…

 

Chỉ cần cả gia đình chúng ta hạnh phúc là được!

 

Có ba, có mẹ, có con và…em bé sắp chào đời nữa!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.