Cô vợ câm !!Tổng Tài Yêu Đii

chương 74

trước
tiếp

Cứ nghĩ là màng cảnh nhận anh trai em gái đầy cảm động của Ninh Hinh.

 

Ai ngờ chưa nói xong câu, bên dưới cô đã không chịu nằm yên rồi.

 

Ninh Hinh đau đớn nắm kéo áo Mộ Viên Bách, sớm không đến, muộn không đến bây giờ lại đến.

 

Hứa Chí Quân và Mộ Viên Bách chẳng biết làm sao, một người thì vội ôm lấy cô, một người nhanh chóng lái xe đưa Ninh Hinh đến bệnh viện.

 

Bây giờ bên ngoài trời đã tối, tuyết rơi càng lúc càng dày hơn, Hứa Chí Quân cũng không dám liều mạng chạy nhanh được.

 

” Đau…đau…đau lắm rồi ” Ninh Hinh nắm lấy áo Mộ Viên Bách, cô vừa thét vừa la.

 

Mộ Viên Bách cũng chẳng biết làm sao. Anh đã chuẩn bị tâm lý nhìn cô đau như vậy rồi, không nghĩ chứng kiến như vậy mới thấy rõ cô đau hơn anh tưởng tượng nữa.

 

” Bà xã…cắn lấy…không đau nữa đâu ” Mộ Viên Bách thật thà kéo tay áo mình lên, sau đó đưa ra cho Ninh Hinh.

 

Ninh Hinh đang đau, kệ cmn chuyện đời, cô liền bắt lấy tay anh mà cắn.

 

Vì cô đang đau nên cô dùng sức mà cắn dữ dội hơn bình thường. Hứa Chí Quân quan sát qua xe mà đau giùm Mộ Viên Bách.

 

Người đàn ông này không đau à? Anh nhìn vào còn đau giùm đó.

 

” Hứa Chí Quân…mau đến bệnh viện đi ” Mộ Viên Bách mặc kệ thân với chả phận, bây giờ việc anh muốn làm nhất đó là đưa cô đến bệnh viện, nhanh chóng sinh bảo bảo ra.

 

Cứ nhìn Ninh Hinh thế này anh thật sự không chịu được.

 

 

Bệnh viện.

 

Ninh Hinh đưa đến bệnh viện, cô lập tức được chuyển vào phòng sinh.

 

Mộ Viên Bách muốn đi theo nhưng bác sĩ không cho phép, anh và Hứa Chí Quân chỉ đành đứng bên ngoài.

 

” Tay của cậu…” Hứa Chí Quân nhìn cánh tay còn rớm máu của Mộ Viên Bách, ngoài vết cắn ban nãy còn chi chít những vết cắn cũ hằn lại.

Cảm ơn các bạn ủng hộ truyen-net.com !

” Khống sao, cô ấy cũng hay cắn tôi như vậy, chỉ là lúc nãy đau hơn chút ” Mộ Viên Bách nói, bây giờ anh chỉ muốn xông vào trong, cùng cô vượt qua ải đau đớn đó.

 

Đứa trẻ này thật hư, còn không mau ngoan ngoãn sinh ra sớm cơ chứ.

 

Người nhà bây giờ chạy đến. Mộ phu nhân lẫn Mộ Viên Thiệu và lão phu nhân nghe tin cô sinh liền gấp gáp chạy đến bệnh viện.

 

Lục Thiên Tư đang làm ở tầng trên, nghe tin Ninh Hinh sinh cũng vội chạy đến xem tình hình.

 

Mộ Viên Thần và Dụ Bạch Ngôn cũng nhanh chóng chạy đến, thư kí Lâm đang ngủ nhận được tin còn chưa kịp thay đồ ngủ chạy đến bệnh viện.

 

Mọi người tập hợp còn nhanh hơn anh tưởng. Cô đi sinh mà cứ như cô đi thi bóng đá vậy.

 

” Tay của cậu làm sao vậy?” Lục Thiên Tư thấy tay Mộ Viên Bách mà hỏi.

 

” Bị Ninh Hinh cắn ” Mộ Viên Bách đáp.

 

“Không phải nói tuần sao? Sao lại sinh lúc này cơ chứ ” Mộ Viên Thiệu lên tiếng lo lắng hỏi.

 

” Hai đứa nhỏ này lúc trước cũng có sinh ra đúng ngày đâu, toàn sinh ra sớm đấy ” Mộ phu nhân lên tiếng.

 

” Nó thích thì chui ra thôi, anh cản được sao?” Bà nói thêm.

 

Mọi người nghe bà nói liền im bặt, không ai nói được lời nào nữa.

 

Bây giờ tất cả đều hướng vào phòng sinh, hy vọng Ninh Hinh nhanh chóng sinh ra bảo bảo an toàn, mẹ tròn con vuông.

 

Bên trong phòng sinh, Ninh Hinh cố dùng sức mà sinh đứa nhỏ ra.

 

” Hít thật sâu, dùng sức, một lần nữa ” Bác sĩ trấn an cô nói.

 

Ninh Hinh hít thật sâu, bây giờ đang rất đau, cô chỉ muốn cắn tay Mộ Viên Bách cho hả dạ mà.

 

Cô dùng sức lực cuối cùng, đúng là ông trời không phụ lòng người..

 

Oe oe oe

 

Tiếng em bé khóc vang lên, Ninh Hinh như được nhẹ nhõm, cả người đều xụi lơ ra.

 

Y tá nhanh chóng đưa đứa bé ra, sau đó quấn vào khăn rồi đem đến đặt lên người Ninh Hinh.

 

” Là bé trai…là bé trai đó ” Y tá vui mừng nói.

 

Ninh Hinh nhìn đứa nhỏ đỏ hỏn này, cô mỉm cười.

 

” Y tá…giúp tôi lấy điện thoại đi ” Ninh Hinh lên tiếng.

 

Cô y tá thật thà nghe theo, sau đó đem lại cho cô.

 

Ninh Hinh cố gắng vuốt ve tóc tai, điều chỉnh gương mặt mình, sau đó nói:” Nào, chụp cho tôi và con tôi đi “.

 

Đi sinh nhưng không quên đam mê chụp hình!

 

 

Lát sau y tá ôm đứa bé ra, cánh cửa vừa mở ra mọi người đều im bặt.

 

Nhìn thấy đứa bé trên tay y tá, Mộ Viên Bách đều đơ ra.

 

” Sinh rồi, là bé trai ” Y tá nhìn anh mỉm cười nói.

 

” Sinh…sinh xong rồi sao?” Anh lấp bấp, tiến đến nhìn đứa trẻ trong tay cô y tá.

 

” Sinh xong rồi “.

 

” Đây là con trai anh “.

 

” Đây…đây là con trai tôi sao…”.

 

” Tôi…tôi làm ba rồi…”.

 

 

Cả nhà tập trung đứng trong phòng bệnh. Nhìn Ninh Hinh đang nằm trên giường, bên cạnh là đứa bé trai đáng yêu mũm mĩm.

 

” Bà xã, em vất vả rồi ” Mộ Viên Bách cảm động nhìn cô, anh bật khóc luôn rồi.

 

” Bà xã…anh vui quá ” Anh nắm lấy tay cô, vừa khóc vừa nói như đứa trẻ.

 

Thấy anh khóc như một đứa trẻ lạc mất mẹ, Ninh Hinh mới sinh không còn sức nhưng không thể nhịn được cười.

 

Đây là Mộ Viên Bách sao?

 

Làm ba rồi liền cảm động đến bật khóc?

 

” Anh xem…ở đây không ai khóc, chỉ có anh khóc đấy ” Ninh Hinh lên tiếng, cô nhìn mọi người.

 

Mộ phu nhân và Mộ Viên Thiệu bất ngờ, đứa trẻ này từ bé cả hai ông bà ít khi thấy nó khóc. Bây giờ đã lớn xác như vậy, lại đi khóc vì mình đã làm ba.

 

Mộ Viên Thần cũng đơ ra nốt, biết nói gì đây, đây không phải em trai của anh, nhất định không phải Mộ Viên Bách.

 

Còn thư kí Lâm chẳng tin vào mắt mình nữa, ai đó chọc mù mắt anh luôn đi?

 

Lục Thiên Tư thì từng thấy cảnh Mộ Viên Bách khóc lóc thế này nên chỉ phì cười, không biết sau này ba chăm con hay con chăm ba đây nhỉ?

 

Hứa Chí Quân thì cảm động đến rơi nước mắt cùng Mộ Viên Bách, không ngờ chỉ mới nhận lại em gái, anh đã lên chức làm cậu rồi.

 

Thật hạnh phúc mà.

 

Cảm động đến rớt nước mắt.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.