Cô vợ câm !!Tổng Tài Yêu Đii

chương 6+7

trước
tiếp

Cảm ơn các bạn ủng hộ truyen-net.com ! Vì mỗi chương khá ngắn nên biên tập 2 chương thành 1 cho cuốn ạ .

Lục Thiên Tư mua cháo về cho Ninh Hinh, anh còn cẩn thận chăm sóc cô, đầy ân cần đút cháo cho Ninh Hinh ăn.

 

Cô rất cảm kích vì anh quan tâm đến mình, ăn xong, Ninh Hinh đưa tay làm động tác cảm ơn.

 

” Không có gì đâu, dù sao tôi là bác sĩ phụ trách của cô mà “.

 

Lục Thiên Tư nói.

 

Anh cảm thấy cô gái này rất tốt, ngoài việc mái tóc có vẻ hơi hư tổn và rất gầy ra thì Ninh Hinh cũng không phải loại người thích trèo cao hay có dã tâm.

 

Mắt nhìn người của Lục Thiên Tư rất tốt, anh thật sự chắc chắn cô gái này là cô gái tốt đó.

 

Hôm ở hôn lễ, anh còn thấy cô rất ân cần cúi đầu chào các vệ sĩ ở đó.

 

Hiếm khi có ai đó cúi đầu chào như vậy lắm. Lúc đó đã kha khá có ấn tượng rồi.

 

Ninh Hinh sực nhớ ra chuyện ở nhà, cô quơ tay.

 

[ Anh là bạn của Mộ Viên Bách? ]

 

Cả đêm cô ở đây, không báo anh một tiếng, bữa sáng cũng không nấu, lại chưa dọn dẹp nhà cửa và phơi quần áo.

 

Có rất nhiều việc đang đợi Ninh Hinh cô làm.

 

” Phải “.

 

Lục Thiên Tư ngồi xuống nói.

 

[ Cảm ơn chuyện hôm nay, tôi có thể xuất viện về nhà không? ]

 

” Này cô Ninh, cô chỉ mới phẫu thuật đêm qua, bây giờ cô muốn về nhà là có ý gì?”.

 

Lục Thiên Tư khó chịu hỏi.

 

Đây là Ngưu Tầm Ngưu, Mã Tầm Mã sao?

 

Cô gái này cũng kì lạ không khác gì Mộ Viên Bách đâu.

 

[ Có rất nhiều việc ở nhà đợi tôi làm ]

 

[ Tôi cũng phiền anh nhiều rồi, dù sao cũng là một nhát dao, chưa lấy mạng của tôi được mà ]

 

Ninh Hinh cố gắng giải thích.

 

” Một vết đâm? Này cô, tôi là bác sĩ, tôi là theo bệnh nghề nghiệp, chừng nào tôi thấy tình trạng của cô tốt tôi mới cho cô xuất viện “.

 

Lục Thiên Tư đứng dậy nói, sau đó hầm hực ra khỏi phòng bệnh.

 

Một vết đâm?

 

Nếu tên cướp đó dùng sức đâm mạnh vào đã ảnh hưởng đến nội tạng của cô rồi đó.

 

Cô gái này không biết quý trọng mạng của mình sao?

 

 

Buổi chiều nay Lục Thiên Tư không có bận việc gì, anh phóng thẳng đến Mộ thị tìm Mộ Viên Bách.

 

Chỉ có kẻ kì lạ mới chơi lại kẻ kì dị.

 

” Mộ Viên Bách”.

 

Lục Thiên Tư xông vào phòng làm việc, nhìn Mộ Viên Bách vẫn đang bình tĩnh ngồi làm việc.

 

Dường như không có dấu hiệu lo lắng cho cô vợ câm của mình.

 

” Nếu cậu đến đây để nói về tình trạng của cô ta thì tôi không có hứng nghe “.

 

Mộ Viên Bách nói.

 

Đầu không ngẩn lên nhìn Lục Thiên Tư một cái.

 

Lục Thiên Tư đưa tay lên trán, ôi trời đất thiên địa ơi.

 

” Mộ Viên Bách, cậu thật sự không quan tâm đến vợ mình thật à?”.

 

Lục Thiên Tư cố gắng hỏi, sống chung cũng đã một tháng trời chẳng lẽ tên này miễn nhiễm với nữ giới à?

 

Mộ Viên Bách dừng bút, anh ngẩn đầu nhìn Lục Thiên Tư.

 

” Đến cả tên của cô ta tôi cũng không muốn nhớ…”.

 

” Tôi cũng không xem cô ta là vợ mình “.

 

Mộ Viên Bách phũ phàng nói.

 

Lục Thiên Tư giơ hai tay lên,thôi thôi…

 

Anh xin phép đầu hàng!

 

” Tôi không nói với cậu nữa, Mộ Viên Bách cậu đáng sợ thật đó “.

 

Mộ Viên Bách lười biếng đáp, cắm mặt vào công việc lần nữa.

 

Biết mình đã bị làm lơ, Lục Thiên Tư đến sofa ngồi xuống, dựa vào.

 

” Mà này, cô ấy nói cũng chỉ là một vết đâm…”.

 

Nếu một người bị thương như vậy sẽ rất tức giận hoặc sợ hãi, nhưng trông cô lúc đó rất thản nhiên.

 

Trông giống như không sợ chết vậy.

 

Mộ Viên Bách nghe đến đây lại dừng tay, anh ngẩn đầu lên:” Làm sao cô ta bị đâm vậy?”.

 

Thấy Mộ Viên Bách bắt đầu quan tâm đến, Lục Thiên Tư liền bất ngờ.

 

” Nghe đâu là bị cướp, cô ấy chống cự nên bị đâm “.

 

Mộ Viên Bách nghe thế thì không đáp, im lặng.

 

” Mộ Viên Bách, cậu biết gì phải không?”.

 

Lục Thiên Tư liền nghi ngờ, quay đầu lại nhìn Mộ Viên Bách.

 

Không phải khi không dễ dàng gì tên hâm này lại hỏi như vậy.

 

” Tôi cứ nghĩ cô ta tự đâm mình “.

 

Mộ Viên Bách nói.

 

Lục Thiên Tư cau mày:” Mộ Viên Bách…”.

 

” Rồi rồi “.

 

Anh đứng dậy, rời khỏi bàn làm việc.

 

” Thật ra tôi đã đọc lén nhật kí của cô ta, trong đó cô ta đều viết rằng…”.

 

” Mình muốn chết, mình muốn tự tử, tôi cứ nghĩ cô ta nghĩ quẫn rồi tự sát thôi “.

” Ôi shit, Mộ Viên Bách cậu điên thật rồi “.

 

Lục Thiên Tư lên tiếng, tên này đã vô tâm còn hóa điên thật rồi. Một người luôn có suy nghĩ đến cái chết, không thể để tâm ngăn cản sao?

 

” Điên cái gì chứ?”.

 

Mộ Viên Bách đầy ngu ngốc đáp lại.

 

” Thôi thôi tôi không rảnh để giải thích với cậu, tôi về bệnh viện đây “.

 

Nói xong Lục Thiên Tư liền đứng dậy, anh nhanh chân rời đi.

 

Mộ Viên Bách ngồi ngơ ngác ở đó.

 

” Lục Thiên Tư cậu mới là thằng điên đấy “.

 

 

Lục Thiên Tư lái xe về bệnh viện, trên đường đi thì bị Lục lão gia gọi điện đến.

 

” Ba à, con đang có việc gấp “.

 

[ Bây giờ mày có về nhà hay không? Hay ra chuồng gà chơi? ]

 

” Được rồi, con sẽ về “.

 

Lục Thiên Tư hầm hực tắt máy. Lục lão gia mỗi lần gọi anh về đều không thể nhẹ nhàng được, đành quay xe đi về vậy.

 

 

Tối.

 

Mộ Viên Bách rời khỏi Mộ thị, vô duyên vô cớ bị Lục Thiên Tư mắt là thằng điên, tâm trạng lại không mấy vui vẻ, càng lúc càng tồi tệ.

 

Anh về nhà liền bất ngờ khi thấy đèn đóm sáng sủa, mùi thức ăn quen thuộc, Mộ Viên Bách đứng hình khi nhìn thấy Ninh Hinh đang ở trong bếp.

 

Không phải là bị đâm và ở viện sao? Sao lại ở đây rồi?

 

Mộ Viên Bách nhìn cô, cô nhìn anh.

 

Ninh Hinh không biểu hiện gì, cô vội cởi tạp giề, đi ra phòng khách né tránh ánh nhìn của anh.

 

Tay ôm bụng, hành động đó làm Mộ Viên Bách chú ý đến.

 

Là mới từ bệnh viện về đây sao?

 

Cô ta định chết thật à?

 

Mộ Viên Bách không lên tiếng hay hỏi han gì, anh đi thẳng lên lầu.

 

Vì vết thương ở bụng nên phải nằm nghỉ, cuối cùng cô lại chạy long nhong thế này, còn vận động nhiều nên đau đến dữ dội.

 

Ninh Hinh đau đến mức ngã người xuống sofa, nằm tùy tiện ở đó, đưa tay ôm bụng mình.

 

Cảm thấy ướt ướt…cô đưa tay ra xem.

 

Máu…

 

Máu đỏ!

 

Miệng vết thương bị hở ra rồi sao?

 

Ninh Hinh định ngồi dậy, nhưng vết thương càng lúc truyền đến cảm giác đau dữ dội, cô nằm bất lực ở đó. Mộ Viên Bách nhất định sẽ không chú ý đến cô.

 

Không xong rồi…lần này toang thật rồi!

 

 

Ở trên phòng, Mộ Viên Bách liền đi tắm rửa sạch sẽ, sau khi tắm xong liền nghĩ đến Ninh Hinh đang ở dưới nhà, vết thương như vậy lại còn đi nhiều như thế, liệu có ảnh hưởng không?

 

Suy nghĩ bâng quơ, tiếng chuông cửa nhà vang lên.

 

Mộ Viên Bách liền đi xuống nhà, là Lục Thiên Tư đến.

 

Anh mở cửa để cho tên bác sĩ nào đó đi vào.

 

Lục Thiên Tư vừa được mở cửa, anh liền xông vào trong, nhìn ngang nhìn dọc thấy Ninh Hinh.

 

” Cô ấy về đây bao lâu rồi?”.

 

Lục Thiên Tư liền quay sang nhìn Mộ Viên Bách hỏi.

 

” Tôi không biết, tôi mới từ Mộ thị về đây “.

 

Mộ Viên Bách đáp.

 

Nhìn thấy Ninh Hinh nằm bất động trên sofa, Lục Thiên Tư gấp gáp đi đến, anh lay cô:” Ninh Hinh…Ninh Hinh…”.

 

Bất giác lật người cô lại, chiếc áo màu xám trên người cô dính màu gì đó.

 

Là màu của máu…!

 

Lục Thiên Tư vội ôm Ninh Hinh lên, không xong rồi.

 

” Ninh Hinh…Ninh Hinh…”.

 

Lục Thiên Tư lay cô, vết khâu hôm qua đã bị hở miệng rồi.

 

Lục Thiên Tư vội bế Ninh Hinh trên tay, quay đầu nhìn Mộ Viên Bách:” Mộ Viên Bách, cậu mau lái xe đưa tôi đến bệnh viện “.

 

Vì đang ở Lục gia, nghe rằng y tá báo lại là Ninh Hinh đã tự ý rời khỏi bệnh viện, anh gấp quá chưa kịp lái xe liền bắt taxi leo lên rồi chạy đến đây.

 

Ngoài Mộ gia, Ninh Hinh chẳng thể đi đâu được nữa.

 

Mộ Viên Bách nhìn máu ở bụng cô, anh thản nhiên :” Cô ta sẽ làm bẩn xe của tôi “.

 

Lục Thiên Tư nghe đến đây liền đen mặt, bây giờ là lúc nào còn sạch với chả bẩn nữa hả?

 

” Tôi mua xe khác đền cho cậu “.

 

” Tiền mua xe cho cậu tôi không thiếu, nhưng cái mạng này của cô ấy chỉ có một thôi “.

 

” Mộ Viên Bách…cậu đừng có điên nữa được không?”.

 

Mộ Viên Bách nhìn thấy Lục Thiên Tư đầy nghiêm túc lẫn xen vào là sự tức giận, anh thở dài.

 

” Dù sao cô ta cũng muốn chết, việc gì cậu phải cứu lấy cô ta?”.

 

Lục Thiên Tư ôm chặt Ninh Hinh, bây giờ tên Viên Bách này còn muốn luyên thuyên với anh sao?

 

Ninh Hinh lờ đờ mở mắt dậy, nhìn thấy Lục Thiên Tư ôm mình, cô đưa tay lên kéo áo anh.

 

Lục Thiên Tư thấy cô động đậy, anh cúi xuống nhìn cô, cô lắc đầu nhìn anh.

 

Mộ Viên Bách nhìn hình ảnh trước mặt, có chút khó chịu.

 

” Mộ Viên Bách, tôi nói cho cậu biết…”.

 

” Cô ấy là bệnh nhân của tôi, chỉ cần cứu sống được cô ấy tôi sẽ dốc hết sức để cứu “.

 

” Còn bây giờ…cậu lo lái xe đưa tôi đến bệnh viện ngay lập tức đi “.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.