Cô vợ câm !!Tổng Tài Yêu Đii

chương 5

trước
tiếp

Ninh Hinh được chuyển đến phòng bệnh. Nghe người đưa cô đến bệnh viện nói rằng Ninh Hinh bị cướp, do dằn co với tên cướp nên hắn đã đâm lấy Ninh Hinh.

 

Cũng may vết thương không quá sâu, đã an toàn tính mạng rồi.

 

Lục Thiên Tư đứng ở bên cạnh giường bệnh, anh im lặng nhìn Ninh Hinh đang ngủ say, bàn tay con gái nhưng thô ráp đến như vậy, có vẻ như Ninh Hinh là một cô gái không quan tâm đến vẻ bề ngoài của mình.

 

Cũng phải, cho dù ở bên cạnh Mộ Viên Bách đẹp đến đâu, nổi bật đến đâu, nếu cậu ta không thích liền không chú ý đến.

 

Lục Thiên Tư kéo ghế ngồi xuống, anh im lặng quan sát nhìn Ninh Hinh.

 

Y tá lúc này đi vào, vì Lục Thiên Tư là bác sĩ phụ trách trường hợp của Ninh Hinh nên đành hỏi ý anh:” Bác sĩ Lục, chúng ta nên liên lạc với người nhà cô ấy để làm thủ tục nhập viện “.

 

” Để tôi làm, cô ấy là người quen của tôi “.

 

Lục Thiên Tư nói, sau đó anh liền đứng dậy, y tá có chút bất ngờ.

 

Hôn lễ của Mộ Viên Bách dĩ nhiên anh đã tham dự hôm đó, nên nhớ Ninh Hinh thôi, cũng không phải là gì đâu.

 

Sau khi làm thủ tục xong, Lục Thiên Tư rút điện thoại ra, gọi cho Mộ Viên Bách.

 

[ Alo? ]

 

” Mộ Viên Bách, cậu không thấy trong nhà mình đang thiếu cái gì à?” Lục Thiên Tư dựa vào tường, anh hỏi.

 

[ Không, nhà tôi đâu có ai vào trộm đồ ]

 

” Mộ Viên Bách, cậu vô tâm đến vậy à?” Lục Thiên Tư bắt đầu ám chỉ.

 

[ Lục Thiên Tư, đừng lằng nhằng nữa, nói vào vấn đề chính đi ]

 

” Ninh Hinh bị đâm, đang ở bệnh viện của tôi ” Lục Thiên Tư liền nói.

 

[ Ninh Hinh? ]

 

” Này này…đừng nói cậu không biết tên của vợ mình nhé? “.

 

[ Có lẽ vậy ]

 

Nghe Mộ Viên Bách đáp, Lục Thiên Tư bất lực đưa tay lên trán, cậu ta rõ ràng là không biết tên vợ của mình rồi. Kết hôn cũng đã được một tháng, thật sự Mộ Viên Bách không biết đến tên của vợ mình sao? Cả hai ít nhất ngày nào cũng gặp mặt nhau trong nhà cơ mà?

 

” Mộ Viên Bách, Ninh Hinh là tên của vợ cậu, cô ấy bị đâm nên hiện đang nhập viện, vừa mới được làm phẫu thuật xong “.

 

Lục Thiên Tư hít thật sâu, ôi nếu Mộ Viên Bách đứng đây anh sẽ đấm cậu ta một phát, con người gì mà lạ lùng lại còn vô tâm đến vậy chứ?

 

[ Cô ta cũng chưa chết, cậu ta báo với tôi làm gì? ]

 

Nghe Mộ Viên Bách nói, Lục Thiên Tư hít thật sâu lần nữa, anh cúp máy thẳng thừng.

 

Loại người này…tại sao Ninh Hinh nhẫn nhịn được suốt một tháng qua vậy?

 

” Cậu không chăm, tôi chăm!”.

 

Lục Thiên Tư ngầm tuyên bố, anh hầm hực trở về phòng làm việc nghỉ ngơi, có lẽ sáng mai Ninh Hinh mới tỉnh dậy, anh cũng nên nghỉ ngơi một chút, mấy ngày qua không hề chợp mắt được một chút nào cả.

 

Dưỡng sức cái đã tính sau với tên Mộ Viên Bách đó.

 

 

Ngày hôm sau.

 

Mộ Viên Bách vô tâm đến mức không gọi lại cho Lục Thiên Tư, cũng không có ý gọi đến hỏi thăm về tình hình của Ninh Hinh như thế nào.

 

Hết sức vô tâm, quá sức tưởng tượng của Lục Thiên Tư anh rồi.

 

Ninh Hinh đã tỉnh lại, cô nằm trên giường, ngơ ngác nhìn trần nhà.

 

Hôm qua cô đi siêu thị về, không cẩn thận gặp phải tên cướp túi xách của mình, cô liền cố chống cự lại, không ngờ tên đó rút dao cắt giấy ra đâm cô một nhát, cứ nghĩ mình đã đi luôn rồi chứ.

 

Không ngờ là còn sống.

 

” Cô Ninh, tình hình của cô thế nào rồi?” Lục Thiên Tư quan tâm hỏi.

 

Ninh Hinh nhìn anh, cô nhận ra người đàn ông này, ở lễ cưới…hình như anh ta là bạn thân của Mộ Viên Bách.

 

Ninh Hinh chỉ gượng cười.

Cảm ơn các bạn ủng hộ truyen-net.com !

Lục Thiên Tư nhớ ra cô bị câm, không thể trả lời mình được.

 

” Nếu cô thấy ổn thì gật đầu nhé?”.

 

Ninh Hinh liền gật đầu.

 

” Vậy tốt rồi, cô đói rồi phải không? Để tôi mua gì cho cô ăn nhé?” Lục Thiên Tư đầy chu đáo hỏi han cô.

 

Ninh Hinh lắc đầu.

 

” Cô không đói sao?” Lục Thiên Tư lại hỏi tiếp,

 

Ninh Hinh rút tay khỏi mền, cô làm động tác trả lời, cũng không biết anh có thể hiểu ra không.

 

[ Không cần đâu, phiền anh quá ]

 

” Không có phiền ” Lục Thiên Tư vội đáp, điều đó làm cô bất ngờ.

 

” Tôi từng học qua ngôn ngữ của người câm, nên tôi hiểu cô đang muốn nói gì ” Lục Thiên Tư đáp tiếp.

 

” Cô cứ ở đây, tôi đi mua đồ ăn cho cô “.

 

Anh mỉm cười nói, đầy dịu dàng quan tâm đến Ninh Hinh, sau đó quay lưng rời đi.

 

Ninh Hinh nhìn Lục Thiên Tư rời đi, người đàn ông này…

 

Anh ta thật ấm áp, đây là lần đầu cô có người quan tâm đến mình như vậy, có lẽ đây là lần đầu cũng như lần cuối sao?

 

Người như Ninh Hinh cô thật sự có người muốn quan tâm, chăm sóc lo lắng đến vậy ư?

 

Có lẽ là không rồi.

 

Nghĩ đến đây, Ninh Hinh cười chua chát, nụ cười này…không biết là bao nhiêu lần rồi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!