Cô vợ câm !!Tổng Tài Yêu Đii

chương 37

trước
tiếp

Nhà chính Mộ gia.

 

Sự trở về bất thình lình của Mộ Viên Thần khiến Mộ gia nhào nháo cả lên, ai ai cũng bất ngờ về Mộ Viên Thần.

 

Mộ Viên Thần ở ngồi sofa, nhàn nhạ uống trà và trò chuyện cùng ba mẹ mình, cũng như có mặt bà nội ở đây.

 

” Viên Bách em ấy…” Mộ Viên Thần lên tiếng, hỏi thăm đến tình hình của Mộ Viên Bách.

 

Mộ phu nhân lắc đầu thở dài, thấy vậy anh cũng đoán được ra sao rồi.

 

” Con nghe nói Viên Bách đã kết hôn?”.

 

Đáng ra hôn lễ của Mộ Viên Bách anh cũng sẽ xuất hiện, nhưng vì bận việc không sắp xếp kịp để tham gia nên cũng không cũng biết mặt mũi em dâu mình ra làm sao cả.

 

” Em con có một cô vợ rất tốt ” Lão phu nhân lên tiếng, đang ngầm ám chỉ đến phía Mộ Viên Thiệu nốt.

 

” Vậy ạ, vậy quá tốt rồi, con cứ sợ Viên Bách làm khổ con gái nhà người ta nữa ” Mộ Viên Thần lên tiếng nói.

 

” Em nào dám chứ, anh hai?”.

 

Mộ Viên Bách bất ngờ đi vào, bên cạnh là Ninh Hinh đi cùng mình.

 

Cả nhà bất ngờ khi thấy Mộ Viên Bách xuất hiện ở đây, hiếm khi anh chú ý đến nhà chính, một năm nhiều khi chỉ thấy anh về đây một lần.

 

Thật sự thì nhà chính này Mộ Viên Bách không hề muốn về đây tí nào.

 

Chẳng qua là anh hai anh bất thình lình về nước, cũng nên sang hỏi thăm một chút chứ?

 

Ninh Hinh đứng cạnh anh, bước vào đây cô thấy sức ép thật nặng nề. Bây giờ cô cũng hiểu rõ tại sao anh không thích về nhà chính rồi.

 

Đáng ra Mộ Viên Bách cũng không về đâu, nhưng cũng là anh em, anh nói nên chào hỏi nhau một tiếng để còn biết là anh em.

 

Nghe thật miễn cưỡng quá đi thôi.

 

” Viên Bách, cháu dâu “.

 

Lão phu nhân kích động đứng dậy, bà đi đến chỗ anh.

 

” Hai đứa về sao không báo bà một tiếng?” Lão phu hỏi, nhìn sang Ninh Hinh.

 

” Vậy con về quá bất ngờ, mọi người không kịp chuẩn bị gì ạ?” Mộ Viên Bách hỏi.

 

” Không có, chỉ là bà…”.

 

” Bà không nghĩ con sẽ về đây đúng không?” Mộ Viên Bách hỏi tiếp, sau đó ngẩn mặt nhìn sang ba và mẹ mình.

 

Mộ Viên Thần đứng dậy, anh nhìn Mộ Viên Bách.

 

” Viên Bách, em không được ăn nói với bà như vậy “.

 

” Được rồi được rồi, lâu lâu nhà chúng ta mới tụ họp, mau, mau đi dùng bữa tối đi ” Lão phu nhân vội xen vào.

 

Nếu cứ để như vậy thật sự sẽ xảy ra nội chiến đấy!

 

Đáng ra Mộ Viên Bách phải về ngày mai theo cuộc gọi nhận được cơ, nhưng hôm nay anh thích về đầy thình lình như vậy.

 

Ngồi ở bàn ăn, ai ai cũng có mặt đông đủ.

 

Ninh Hinh ngồi cạnh anh, có chút áp lực, không khí chẳng mấy vui vẻ, mà cô cũng đoán trước được rồi.

 

Mộ Viên Bách nhìn bàn ăn, đúng là con trai cưng trở về, toàn nấu những món Mộ Viên Thần thích, bày đầy bàn thế cơ mà.

 

” Viên Bách, bà cứ nghĩ cháu ngày mai mới về, thế nên…”.

 

” Không sao, để vợ con ăn là được, những món này con bị dị ứng, không nuốt nổi ” Mộ Viên Bách thản nhiên nói.

 

Anh quay sang nhìn Ninh Hinh, mỉm cười.

 

Ninh Hinh nhìn ngược lại bàn ăn, đống món ăn trên bàn này, vẫn có vài món anh hay ăn mà?

 

Sao lại bảo dị ứng chứ?

 

” Viên Bách, con đừng có quá quắt lên ” Mộ Viên Thiệu tức giận, ông lớn tiếng quát.

 

” Con quá quắt sao? Ba mẹ cũng đâu biết con dị ứng cái gì, không ăn được gì đâu chứ? “Mộ Viên Bách đáp.

 

Ninh Hinh vội kéo áo anh, ý muốn nói anh bình tĩnh lại.

 

Anh đang lớn tiếng đáp lại với ba mình đấy!

 

Mộ Viên Thiệu tức đến đỏ mặt, thật sự thì từ lâu ông và anh không hề hợp nhau, ngồi chung một chỗ thế này sẽ như nước với lửa vậy, đấu đá lẫn nhau y chang kẻ thù.

 

” Được rồi, Viên Bách nó chỉ nói nó không ăn được thôi mà, con đừng có lớn tiếng ” Lão phu nhân lên tiếng, bà nhìn sang Mộ Viên Thiệu.

 

Bữa ăn này đúng là không vui vẻ mấy như bà đợi,

 

Mộ Viên Thần im lặng nãy giờ, anh nhìn sang phía Ninh Hinh.

 

” Đây là em dâu sao? Chào em, anh là Mộ Viên Thần, anh trai của thằng nhóc này “Mộ Viên Thần lên tiếng.

 

Anh không chú ý đến cuộc cãi vả hồi nãy của Viên Bách và ba mình.

 

Ninh Hinh vội cúi đầu chào Mộ Viên Thần.

 

Cô cứ nghĩ mình đang ngồi trên đống lửa vậy đấy, thật sự quá làm người khác sợ hãi rồi.

 

” Vợ em không nói chuyện được, anh hai thông cảm ” Mộ Viên Bách lên tiếng nói thay cô.

 

” Không nói chuyện được, ít nhất cũng nên biết thân phận của mình ” Mộ phu nhân bắt đầu cất giọng, từ đầu bà chỉ im không nói gì, nhưng chuyển hướng sang Ninh Hinh liền mở miệng nói chuyện.

 

Biết bà đang nói gì, Mộ Viên Bách bật cười:” Thì Ninh Hinh là thiếu phu nhân của Mộ gia, thân phận là như thế mà mẹ “.

 

” Cô ấy dĩ nhiên biết thân phận mình ở đâu chứ ” Mộ Viên Bách đáp trả lại.

 

Mộ Viên Thần thì không nói gì, chỉ im lặng nâng ly rượu vang lên uống.

 

Mộ Viên Thiệu lại càng không dám nói gì thay, lão phu nhân ăn cũng không nỗi nữa, cả nhà trở nên u ám hơn.

 

” Hôm nay con đến đây là để hỏi thăm anh hai…”.

 

” Đó là việc đầu tiên, nhưng còn có việc thứ hai con muốn nói với ba rằng “.

 

” Ba đừng nghĩ đến việc đưa Ninh Hinh rời khỏi con”.

 

” Ba, ba biết mình đã làm gì rồi đó?”.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.