Cô vợ câm !!Tổng Tài Yêu Đii

chương 36

trước
tiếp

” Em…”.

 

Ninh Hinh bất ngờ mở miệng nói chuyện như vậy, quả là quá sốc với Mộ Viên Bách rồi.

 

Ninh Hinh bất ngờ xoay người,cô lao lên ôm lấy Mộ Viên Bách, trong lòng thầm mừng rỡ.

 

” Em…tìm được anh rồi ” Ninh Hinh ngập ngừng nói.

 

Cái đêm định mệnh đấy, cô bị Ninh Tuyết sai ra ngoài mua đồ cho ả ta, cuối cùng trời mưa thế nào cô cũng đành bất chấp mà đi, không ngờ lại gặp anh ngất xỉu ngoài đường.

 

Với một cô bé bảy tuổi, không biết phải làm sao, bất ngờ cậu bé kia lại co giật lên, Ninh Hinh không biết làm sao, vừa đưa tay đến thì cậu bé đó đã cắn lấy cô.

 

Vì đau mà cô hét toáng lên, cũng may trời mưa nhưng vẫn có cảnh sát đi tuần, vị cảnh ấy đã phát hiện ra cô và cậu bé đó, nhanh chóng đưa cả hai đến bệnh viện.

 

Ninh Hinh lúc ấy bị cậu bé đó cắn đến chảy máu, chú cảnh sát đó hoảng cả hồn, không nghĩ cô có thể chịu được như vậy.

 

Ninh Hinh giao mọi chuyện lại cho chú cảnh sát ấy, còn cô gấp ga gấp chạy về Ninh gia, vì về quá trễ, cuối cùng cô còn chịu đòn roi của Ninh phu nhân, bà ta luôn tìm cớ để đánh cô cho đỡ chướng mắt, thích thì đánh mà không thích thì cũng đánh.

 

Sau đêm đó Ninh Hinh cũng rất lo lắng cho cậu bé ấy, cứ nghĩ cả hai sẽ gặp lại, cô ngày ngày đến nơi mà cậu bé ấy ngất xỉu, đứng đợi một ngày nào đó sẽ thấy cậu ta.

 

Nhưng cuối cùng là không thấy ai, kiên trì được nửa năm, Ninh Hinh cũng từ bỏ.

 

Mộ Viên Bách hoàn toàn không ngờ những gì cô vừa nói ra, tìm thấy anh?

 

Đêm đấy…cô bé đó là cô sao?

 

“Cô bé đã giúp anh đêm đó…chính là em sao?” Mộ Viên Bách hỏi.

 

Đi một vòng, cuối cùng anh đã kết hôn với ân nhân cứu mạng của mình thế này sao?

 

Ninh Hinh gật đầu, quá xúc động nên cô cũng bật khóc lúc nào không hay.

 

Ninh Hinh lúc đó bảy tuổi, cô vẫn còn nói chuyện được. Bởi vì Ninh phu nhân chán ghét cô, bắt đầu cấm cô nói chuyện cũng vào năm đấy, từ đấy Ninh Hinh cũng không muốn nói chuyện nữa, luôn giữ im lặng đến tận bây giờ.

 

Trái đất này đúng là tròn, quá tròn rồi.

 

Cuối cùng cả hai có duyên có phận, lại gặp nhau sau bao lâu thế này.

 

Cũng chính vì đêm đấy, nếu không có cô bé đó, anh đã mất mạng ngoài đường rồi.

 

Cũng chính vì đêm đó, Mộ Viên Bách thay đổi con người mình, anh trở nên cô độc hơn, không muốn ai lại gần mình và ngược lại.

 

Bởi vì đêm đấy anh phát sốt, cả nhà đều chỉ chú ý đến anh hai anh, không hề ngó ngàng đến Mộ Viên Bách bệnh tật ra sao. Đến khi tỉnh lại, cũng không ai đến chăm sóc anh ngoài quản gia.

 

Từ đấy, Mộ Viên Bách không hề xuất hiện trong buổi tụ họp gia đình, cũng không ăn cơm chung cùng người thân, số lần anh nói chuyện với họ có lẽ cũng là đếm trên đầu ngón tay.

 

Khi cả nhà phát hiện ra Mộ Viên Bách thay đổi, biết bản thân mình sai, nhưng muộn rồi..

 

Mộ Viên Bách mãi mãi không chú ý đến, mấy năm qua họ luôn tìm cách gọi anh về dùng cơm, luôn xin lỗi anh vì sai lầm của mình.

 

Nhưng anh không nói, không đáp, chỉ im lặng, ngày ngày phấn đầu rồi ngồi vào cái ghế Mộ tổng bằng thực lực của mình, nắm mọi quyền hành của Mộ gia, là người đứng đầu trong nhà hiện giờ.

 

Cũng tốt thật, bây giờ anh đã có Ninh Hinh bên cạnh, cô gái thay đổi anh, còn là cô bé năm xưa cứu lấy mạng anh lúc đấy.

 

” Tiểu Hinh, cảm ơn em “.

 

Mộ Viên Bách cúi xuống, anh đặt lên môi cô một nụ hôn.

 

Cô gái của anh, anh sẽ bảo vệ em từ đây và mãi mãi về sau.

 

Ninh Hinh đặt tay lên vai anh, cô cũng đáp trả lại.

 

Không ngờ cậu bé đã cắn cô đến chảy máu lại là người đàn ông này.

 

Cuộc đời mà, đúng là đâu ai biết trước được gì, người tính không bằng trời tính, chuyện này cũng chỉ có hai ta biết thôi.

 

Mộ Viên Bách!

 

 

Nhà chính.

 

Mộ Viên Thiệu kéo vali, anh đứng trước cửa đưa tay nhấn chuông.

 

Bên trong quản gia tiến ra, vừa mở cửa, nhìn thấy đại thiếu gia liền hoảng hồn.

 

” Đại…đại thiếu gia ” Quản gia thốt lên.

 

Mộ Viên Thiệu đang tưới cây ngoài vườn gần đó, nghe tiếng của quản gia ông cũng gấp gáp đi ra, thấy con trai của mình đang đứng trước mặt, ông liền đến ôm lấy Mộ Viên Thần.

 

” Viên Thần…con về rồi “.

 

Mộ Viên Thần mỉm cười, đáp:” Vâng, con về rồi!”.

 

 

Buổi chiều, Mộ Viên Bách cùng Ninh Hinh dùng trà chiều ngoài vườn, hôm nay được nghỉ ngơi, còn bên cạnh cô như thế này thì còn gì bằng nữa đâu?

 

Nữ giúp việc lúc này đi đến chỗ anh, nói khẽ gì vào tai Mộ Viên Bách, khiến Ninh Hinh cũng tò mò theo.

 

Nghe tin từ giúp việc báo với mình, mặt mày Mộ Viên Bách liền không vui vẻ gì mấy.

 

Ninh Hinh đưa tay kéo ống tay áo Mộ Viên Bách khiến anh chú ý đến mình.

 

Anh cũng liền quay sang nhìn cô, có chút không muốn nói, nhưng nhìn Ninh Hinh thế kia ah cũng không muốn giấu.

 

” Nhà chính gọi đến, bảo anh và em đến đó dùng bữa tối vào ngày mai ” Mộ Viên Bách nói.

 

Bọn họ muốn anh về chỉ vì…

 

Mộ Viên Thần cũng đã về rồi, đã xuất hiện lại rồi.

 

Ninh Hinh kéo lấy áo anh, cô lắc đầu.

 

[ Anh không muốn về thì đừng về ]

 

Dù sao mối quan hệ của họ cũng không tốt, nếu ngồi chung bàn ăn dùng bữa, chỉ là một bầu không khí nặng nề, nuốt không trôi nốt nữa là..

 

Tốt hơn là đừng về!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.