Cô vợ câm !!Tổng Tài Yêu Đii

chương 35

trước
tiếp

Sáng hôm sau.

 

Mộ Viên Bách tỉnh lại với cái đầu rất đau, anh cảm giác như đêm qua mình mới đi đánh trận vậy, cả người đều ê ẩm.

 

Ninh Hinh đã dậy từ sớm nấu cháo cho anh, cô vừa mang mang lên thì thấy anh đã dậy rồi.

 

Ninh Hinh tiến tới, cô đặt tô cháo xuống, sau đó đưa tay sờ trán anh.

 

Đã hạ sốt rồi, không còn nóng như đêm qua nữa, nhưng ít nhất cũng phải nghỉ ngơi cho tốt hôm nay. Có vẻ như hôm qua anh đi khảo sát gì đó nên mới bị dính mưa rồi về nhà phát sốt như vậy, dọa người ta một phen hú vía luôn rồi.

 

Nhìn thấy tay Ninh Hinh có vết cắn, Mộ Viên Bách vội nắm lấy tay cô.

 

” Đêm qua tôi phát sốt sao?” Anh hỏi.

 

Ninh Hinh gật đầu, cô từ từ rút tay ra, ai ngờ Mộ Viên Bách kéo tay cô lại.

 

Anh biết cơ thể mình ra sao, mỗi khi sốt quá cao anh sẽ co giật, đừng nó Ninh Hinh đã đưa tay vào để anh cắn lấy đấy chứ?

 

” Em…” Mộ Viên Bách nhìn cô, vết cắn hiện rõ trên tay cô như vậy, còn rất sâu, đêm qua anh đã làm chuyện ngu ngốc gì thế này.

 

Mất kiểm soát lại còn cắn lấy tay Ninh Hinh.

 

[ Không sao, em không sao ]

 

Ninh Hinh vội rút tay lại, cô vội nói.

 

Mộ Viên Bách nhìn cô, trong lòng thấy bản thân đầy có lỗi. Chẳng qua anh lơ là quá, lại để bản thân bị bệnh mà không biết thế này.

 

[ Em đút cháo cho anh ăn, hôm nay anh không được đi làm đâu đấy ]

 

Ninh Hinh cười tươi nhìn Mộ Viên Bách. Sức khỏe thế này, anh mà còn đòi đi làm thì cô sẽ liều mạng ngăn anh lại luôn.

 

Mộ Viên Bách cũng không dám làm trái lời cô, hôm nay anh nghe theo Ninh Hinh vậy, coi như là xin lỗi chuyện đêm qua.

 

Nhưng mà…

 

Kì lạ, chuyện thế này ít ai biết được, tại sao Ninh Hinh biết anh co giật còn đưa tay vào để ngăn anh cắn trúng lưỡi?

 

Ngoài Lục Thiên Tư biết chuyện này, anh cũng chưa từng nói cho Ninh Hinh nghe.

 

Thật sự kì lạ, hết sức kì lạ luôn đấy.

 

 

Mộ Viên Bách đành ngoan ngoãn nghe lời vợ, anh ở nhà cùng cô, cũng coi như là dưỡng sức đi, để bản thân khỏe hơn là tốt mà.

Cảm ơn các bạn ủng hộ truyen-net.com !

Anh cứ nắm lấy tay cô, nhìn vào vết cắn mình gây ra, cứ thấy có lỗi với Ninh Hinh nhưng không biết làm sao. Cắn đã cắn rồi, với lúc đó anh không biết mình làm gì và ra sao nên mới…

 

Ninh Hinh thấy anh cứ nắm lấy tay mình, cô nhanh chóng rút tay lại, ôm lấy anh rồi vỗ về như đứa con nít vậy.

 

Cô biết trong lòng anh đang thấy có lỗi, nhưng cái này là cô tự nguyện, với tình huống khẩn thì ai lường trước được chuyện gì đâu chứ.

 

” Tiểu Hinh, anh xin lỗi em ” Mộ Viên Bách nói.

 

Cũng thay đổi nốt xưng hô rồi.

 

Ninh Hinh ngớ ra, cô cũng buông anh ra nốt.

 

Nhìn anh thế này, cô lại nhớ đến một chuyện rất lâu về trước đây.

 

Mộ Viên Bách để Ninh Hinh ngồi trong lòng mình, cũng nhờ có cô mà anh đã khỏe nhiều lắm rồi, cũng ổn hơn nữa, mỗi khi bị bệnh thì anh sẽ không để ai bên cạnh mình, Lục Thiên Tư là kẻ liều mạng để khám cho anh, sợ người anh em này đi xong cuộc đời luôn.

 

” Tiểu Hinh, tự dưng anh nhớ đến một chuyện ” Anh lên tiếng.

 

Ninh Hinh ngước mặt lên nhìn anh.

 

” Lúc nhỏ anh từng bị sốt rất cao, sau đó lại chạy ra đường, đêm đấy trời mưa lớn lắm “.

 

” Anh biết cơ địa của mình ra sao, mỗi khi sốt cao đều co giật, khi ấy anh đã ngã xuống ở ngoài đường, cũng không biết bản thân mình ra sao “.

 

” Lúc đấy anh vẫn nghe thấy được một giọng nói từ bé gái, cô bé ấy lo lắng hỏi anh có sao không “.

 

Năm Mộ Viên Bách 14 tuổi, anh từng bị sốt rất cao.

 

Mộ gia không phải chỉ có mình anh, anh chỉ là nhị thiếu gia, đại thiếu gia là Mộ Viên Thần – anh ruột của Mộ Viên Bách.

 

Từ trước đến đây Mộ gia luôn ưu ái Mộ Viên Thần lên, vì họ xem trọng anh hai anh, anh hai đúng là rất giỏi, đầu óc vừa thông minh, tính tình điềm đạm.

 

Khi ấy Mộ Viên Bách thì ngược lại, cọc cằn rồi cục súc, còn hay đánh nhau, cũng chẳng thông minh như bây giờ đâu.

 

Đêm đó, có một sự trùng hợp đã xảy ra, Mộ Viên Thần và Mộ Viên Bách đều phát sốt, bởi vì chiều hôm ấy cả hai đi đá banh cùng nhau, cuối cùng về đều dính mưa nên đều phát bệnh.

 

Ba mẹ và bà nội lúc ấy chỉ chú ý đến Mộ Viên Thần, còn Mộ Viên Bách anh họ không để ý đến, thậm chí cũng không biết anh có phát sốt không.

 

Trong lòng đầy uất ức, Mộ Viên Bách khùng khùng điên điên chạy ra khỏi nhà đêm đó với tình trạng sốt rất cao. Cũng may có cô bé đó đã cứu lấy anh, gọi người đưa anh đến bệnh viện.

 

Ninh Hinh nghe đến đây đều bất ngờ.

 

” Anh còn nghe quản gia kể lại…cô bé đó đã giống như em…đã..”.

 

” Đã đưa tay cho anh cắn, để tránh anh cắn vào lưỡi, phải không?”.

 

Ninh Hinh bất ngờ lên tiếng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.