Cô vợ câm !!Tổng Tài Yêu Đii

chương 34

trước
tiếp

Đến chiều, trời bắt đầu chuyển mưa lớn. Ninh Hinh ngồi đợi Mộ Viên Bách về nhà.

 

Anh bảo hôm nay anh đi khảo sát gì đó, không biết có mắc mưa không nữa?

 

Đợi mãi đến gần tối, Mộ Viên Bách đã về nhà. Thấy đầu tóc và quần áo anh ướt, cô vội chạy đi lấy khăn lau cho anh.

 

Hôm nay tâm trạng Mộ Viên Bách không tốt, ánh mắt anh đợm buồn. Ngồi để cô lau tóc cho mình, Mộ Viên Bách bất ngờ ôm lấy cô.

 

” Cho tôi ôm em đi, một chút thôi “.

 

” Hôm nay…tôi hơi mệt “.

 

Mộ Viên Bách không thích trời mưa, mỗi khi có mưa anh liền như thế này.

 

Thật tốt khi đã có Ninh Hinh bên cạnh.

 

Ninh Hinh cũng không biết anh bị gì cô, chỉ nhẹ nhàng vỗ lưng anh.

 

Mộ Viên Bách có chuyện buồn gì sao?

 

 

Nửa đêm.

 

Ninh Hinh nằm cạnh Mộ Viên Bách, cô bỗng nhiên giật mình dậy.

 

Nhìn ra cửa sổ, bây giờ trời vẫn còn mưa rất lớn. Xem ra sáng mai thời tiết không được đẹp mấy rồi.

 

Nhìn lên Mộ Viên Bách, cô bất ngờ thấy anh đổ đầy mồ hôi. Ninh Hinh vội bật dậy, cô đưa tay lay anh.

 

Tình trạng của Mộ Viên Bách như đang mê man và không tỉnh táo.

 

Ninh Hinh đưa tay lên sờ trán anh thử, ôi trời ạ…

 

Anh phát sốt rồi!

 

Cô vội vội vàng vàng chạy đi lấy hộp thuốc, cô có nhớ là bên trong có nhiệt kế.

 

Đo nhiệt độ cho Mộ Viên Bách, Ninh Hinh vừa hồi hộp vừa lo.

 

Nửa đêm phát sốt như vậy, cô nên làm gì đây?

 

Ninh Hinh gấp gáp đi lấy khăn để lên trán cho Mộ Viên Bách ,hy vọng có thể giảm nhiệt độ một chút.

 

Bây giờ Mộ Viên Bách đang rất nóng.

 

Cô rút nhiệt kế ra, hoảng hồn khi cầm lên.

 

Trời đất!

 

39 độ đấy!

 

Ninh Hinh lo lắng, cô quay ngang quay dọc, thấy điện thoại của Mộ Viên Bách ở trên bàn, cô cầm lên, sau đó tìm số điện thoại của Lục Thiên Tư.

 

Lục Thiên Tư là bác sĩ, anh ấy có thể giúp cô trong lúc nãy.

 

Người của Mộ Viên Bách run lên, Ninh Hinh nhìn thấy liền bỏ điện sang một bên.

 

Cái tình huống này…

 

Mộ Viên Bách bất ngờ co giật cả người, Ninh Hinh sợ hãi, cô nhanh chóng đưa tay của mình lên miệng anh, để Mộ Viên Bách cắn vào.

 

Chuyện này cô đã từng biết, khi sốt quá cao một số trường hợp sẽ co giật, sợ Mộ Viên Bách cắn vào lưỡi, Ninh Hinh hết cách đành để anh cắn vào tay mình.

 

Nhăn mặt lại vì đau, một tay còn lại cô nhắn tin cho Lục Thiên Tư đến giúp mình.

 

” K…không…sao đâu…”.

 

Ninh Hinh lẩm bẩm một mình, cô trấn an Mộ Viên Bách.

 

Sốt cao như vậy anh cũng không lên tiếng gọi cô. Người đang ông này cứ nghĩ mình can đảm hay phi thường lắm sao?

 

Anh cũng là con người, có phải cục đá cục sắt gì đâu mà cứ nghĩ mình chống lại mọi thứ được chứ?

 

 

Lục Thiên Tư nhận được tin nhắn, anh vội vã đến Mộ gia. Bất chấp trời đang mưa, anh đến đây bằng tốc độ nhanh nhất có thể.

Cảm ơn các bạn ủng hộ truyen-net.com !

Thấy Ninh Hinh ngồi bên cạnh giường trông Mộ Viên Bách, tay cô có vết thương, Lục Thiên Tư lo lắng đi đến nắm lấy tay Ninh Hinh lên.

 

” Cậu ấy…”.

 

Lục Thiên Tư là bác sĩ, cũng là bạn của Mộ Viên Bách bao lâu nay. Là người sao, tình trạng thế nào Lục Thiên Tư đều nắm rõ.

 

[ Không…không sao đâu ]

 

Ninh Hinh vội nói, vết cắn của Mộ Viên Bách cũng không quá sâu, chỉ hơi chảy máu một chút thôi mà.

 

Lục Thiên Tư đành khám cho Mộ Viên Bách trước.

 

Mọi thứ đã xong, Mộ Viên Bách cũng bình thường trở lại.

 

Bây giờ cũng đã an giấc mà ngủ rồi.

 

Còn Lục Thiên Tư và Ninh Hinh ngồi một góc, anh ngồi bôi thuốc cho Ninh Hinh.

 

” Cậu ấy đã co giật đúng không?” Anh hỏi.

 

Sốt cao như vậy, thể nào Mộ Viên Bách cũng sẽ như thế lần nữa.

 

Ninh Hinh gật đầu.

 

” Cô biết chuyện này sao?”.

 

Cũng may là Ninh Hinh đối phó kịp thời, nếu không Mộ Viên Bách đã cắn trúng lưỡi thật rồi.

 

[ Tôi từng gặp qua trường hợp này rồi ]

 

Ninh Hinh quơ tay quơ chân nói.

 

” Đã gặp qua rồi sao cô còn đưa tay cho cậu ấy cắn, vết cắn này…”.

 

[ Không sao, không sao ]

 

Vết cắn này có là gì đâu, chẳng qua là gấp quá, cô không biết làm sao, đành đưa tay thẳng cho Mộ Viên Bách cắn lấy thôi.

 

” Viên Bách rất sợ mưa, cậu ấy mỗi khi sốt cũng không nói ai ” Lục Thiên Tư bất ngờ lên tiếng.

 

Ninh Hinh nhìn anh, tròn xoe mắt chưa hiểu chuyện gì.

 

Đây là nỗi sợ của Mộ Viên Bách sao?

 

Hèn gì từ lúc về nhà đến giờ, thấy anh không được tốt mấy, thì ra là tâm trạng hết sức nặng nề như vậy.

 

” Ninh Hinh, chuyện lúc sáng tôi đã nói với cô đấy…”.

 

” Bây giờ cô chính là niềm tin của Viên Bách, hãy bên cạnh cậu ấy “.

 

” Nhìn cậu ta vậy thôi, chứ bên trong yếu đuối lắm “.

 

” Mộ Viên Bách từng chịu tổn thương lớn từ người nhà của mình. Ninh Hinh, chỉ có cô mới chữa lành vết thương đấy cho cậu ấy “.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.