Cô vợ câm !!Tổng Tài Yêu Đii

chương 32

trước
tiếp

Ninh Hinh trước giờ biết rõ rằng mình không được nhiều người thích mấy, ngồi đối diện với Mộ Viên Thiệu thế này, cô cũng đã biết trước thể nào ông cũng không có thiện cảm gì với mình.

 

” Ninh tiểu thư, tôi nghe bảo cô đã thay đổi con trai tôi?” Mộ Viên Thiệu nhìn cô hỏi.

 

Ninh Hinh không biết phải làm sao, cô cũng không biết mình nên gật đầu hay lắc đầu nữa.

 

” Cảm ơn Ninh tiểu thư đã thay đổi con trai tôi, nhưng mà…”.

 

” Ninh tiểu thư biết rõ thân phận mình ra sao rồi chứ?” Mộ Viên Thiệu đang cố nhắc về chuyện cũ.

 

Ninh Hinh nắm chặt váy, cô gật đầu.

 

” Cũng may Ninh tiểu thư còn nhớ chuyện đấy, bốn tháng tiếp theo, nhờ Ninh tiểu thư chăm sóc con trai tôi thật tốt “.

 

” Sau đó hãy rời khỏi Viên Bách đi, thằng bé thay đổi, tôi sẽ có thể tìm được vợ tốt hơn cho nó. Ninh Hinh, cô hiểu tôi đang ám chỉ điều gì chứ?” Mộ Viên Thiệu nhắc nhở lần nữa.

 

Ông đang muốn nói rằng Ninh Hinh hoàn toàn không xứng với Mộ Viên Bách, cô cũng chỉ là một cô gái bị câm, lại không thân không phận cao quý gì, người đời đồn thổi lại quá nhiều, khi làm dâu cho Mộ gia quả là mất mặt rồi.

 

Ninh Hinh dĩ nhiên hiểu ông đang ám chỉ chuyện gì, quả thật là cô không được nhiều người thích mà.

 

” Hôm nay tôi đến đây chỉ nhiêu đó thôi, sau này mong Ninh tiểu thư biết chừng mực, đừng đi quá xa, kẻo sau khi kết thúc không rời đi được ” Mộ Viên Thiệu đứng dậy nói, sau đó tiến ra cửa để Ninh Hinh ngồi ở đó.

 

Đứa con dâu này đúng là ông không chấp nhận được, nên ông mới đích thân đến đây nói trước và nhắc nhở cho cô biết.

 

Để sau này không thể tách ra thì lại hết sức tốn công.

 

Ninh Hinh hít thật sâu, cô ngẩn mặt lên để ngăn mình không khóc, cô và Mộ Viên Bách vui vẻ chưa lâu, bây giờ lại xảy ra chuyện này…

 

Ninh Hinh cười chua chát, bởi vì cô là con gái của một nhân viên quán bar, một đứa con hoang, đứa con dư thừa của Ninh gia, người đời đúng là đàm tiếu cô, cười giễu cô.

 

Nhưng mà…

 

Mộ Viên Bách, cô thật sự muốn bên cạnh anh cơ mà!

 

 

Đến tối, Mộ Viên Bách đi làm về. Chuyện hôm nay ba anh đến đây cô đều nhờ giúp việc giấu đi, đừng nói cho anh biết.

 

Cô cảm nhận được anh và người nhà có gì đó mâu thuẫn, nếu nói chuyện này mối quan hệ của họ càng tệ hơn,lúc đấy cô lại mang danh kẻ phá hoại hạnh phúc của một gia đình nữa.

 

Mộ Viên Bách thấy cô cứ thất thần, anh lo lắng cả buổi, đến lúc đi ngủ, anh hỏi:” Em làm sao vậy?”.

 

Từ lúc về đến giờ cô cứ như vậy, không tập trung chuyện gì, cứ thất thần như bị ai cướp mất hồn ra khỏi xác vậy.

 

Lúc anh đi làm đã xảy ra chuyện gì sao chứ?

 

Ninh Hinh lắc đầu, cô nhìn anh.

 

Mộ Viên Bách, em thật sự phải rời xa anh sao? Nếu như em bị ép rời đi, anh có tìm em trở về không chứ?

 

Mộ Viên Bách nhận thấy rõ cô kì lạ hơn mọi hôm:” Có chuyện gì đúng không? Lúc tôi đi làm ở nhà có chuyện gì?”.

 

Ninh Hinh cứ nhìn anh, cuối cùng cô nhón chân lên, ôm lấy anh rồi hôn lấy môi Mộ Viên Bách.

 

Mộ Viên Bách không hiểu cô đang muốn làm gì, nhưng anh phối hợp với cô, ôm lấy Ninh Hinh đáp trả lại.

 

” Là do em châm lửa trước đấy nhé?”.

 

 

Ba ngày sau.

 

Đã ba ngày trôi qua sau chuyện Mộ Viên Thiệu đến tìm Ninh Hinh nhắc nhở, cô cũng bình thường lại, không thất thần trước mặt anh nữa.

 

Vết thương trên người cũng không mấy nghiêm trọng, cũng rất nhanh khỏi, mà nó sao làm khó được cô, trước đây cô đều bị đánh như vậy mà.

 

Hôm nay Ninh Hinh đã được anh cho ra ngoài, Mộ Viên Bách cũng đưa cho cô chiếc điện thoại mới, cũng đã lưu sẵn số anh rồi.

 

Để tiện cho việc ra ngoài của cô, Mộ Viên Bách cũng sắp xếp tài xế riêng cho cô, đưa cô đi nếu cô cần, không cần phải đi xe bus nữa.

 

Ninh Hinh hôm nay đích thân đi siêu thị, nghỉ ngơi như vậy đủ rồi, cô quay lại với thân phận là vợ của anh thôi, phải nấu cơm tối cho anh ăn nữa chứ, mặc dù Mộ Viên Bách còn nấu ngon hơn cả cô.

 

Nhưng kệ, anh thích là được.

 

Đẩy xe đi một vòng ở siêu thị, Ninh Hinh cũng đã mua được thứ mình cần, để cẩn thận về Ninh Tuyết, anh cũng phái vệ sĩ đi cùng cô, ngoài việc bảo vệ Ninh Hinh bọn họ còn giúp cô xách đồ nữa.

 

” Ninh Hinh ” Lục Thiên Tư bắt gặp cô, anh lên tiếng chào hỏi.

 

Thấy Lục Thiên Tư, Ninh Hinh vội cúi đầu chào hỏi.

 

Nhìn thấy hai vệ sĩ bên cạnh xách đồ, Lục Thiên Tư cũng đoán ra được phần nào rồi.

 

” Uống cà phê rồi nói chuyện một chút nhé, được không?”.

 

 

Ninh Hinh nhìn Lục Thiên Tư, nếu không có anh giúp cô lần trước, có lẽ cô và Mộ Viên Bách không tốt đẹp như bây giờ.

 

” Nhìn cô thế này có phải đang rất hạnh phúc với Viên Bách rồi không?”.

 

Ninh Hinh gật đầu phủ nhận.

 

[ Phải cảm ơn anh ]

 

” Tôi đâu có làm gì đâu chứ ” Lục Thiên Tư nói.

 

Đến đây, anh dè chừng một chút.

 

” Ninh Hinh này, chuyện này của cô và Mộ Viên Bách..bên nhà chính đã biết chưa?” Lục Thiên Tư hỏi.

 

Việc kiểm soát tình hình của Mộ Viên Bách chắc chắn bên nhà chính sẽ không bỏ qua đâu, à không nói đúng hơn là dừng lại.

 

Nghe Lục Thiên Tư nói vậy, cô không đáp.

 

Hít thật sâu, Ninh Hinh mỉm cười đầy lạc quan.

 

[ Ba anh ấy đã đến tìm tôi ]


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.