Cô vợ câm !!Tổng Tài Yêu Đii

chương 31

trước
tiếp

Nửa đêm, Ninh Hinh đưa tay quơ sang bên cạnh, cảm thấy trống không, cô mở mắt ra.

 

Mộ Viên Bách đâu rồi?

 

Ninh Hinh lật đật xuống giường, cô cũng chưa kịp mang dép vào chạy ra ngoài tìm anh.

 

Bên thư phòng đèn còn sáng, anh ở bên đó sao?

 

Cô đi vào, thấy Mộ Viên Bách đang ngồi ở sofa.

 

Anh…

 

Đang đan len!

 

” Làm sao vậy?”.

 

Mộ Viên Bách thấy cô liền lên tiếng, nửa đêm thế này sao cô thức làm gì chứ?

 

Nhìn thấy Ninh Hinh không mang dép, anh vội nói:” Mau lại đây “.

 

Ninh Hinh vội đi đến chỗ anh, Mộ Viên Bách nhanh tay kéo cô ngồi xuống sofa, rồi nhẹ nhàng đưa chân cô lên sofa nốt.

 

Cả người cô nằm gọn trong lòng anh.

 

Chẳng qua là nửa đêm dậy không thấy anh, cô cứ nghĩ những chuyện vừa qua chỉ là mơ thôi.

 

Mộ Viên Bách thật sự thay đổi rồi.

 

” Em không thấy tôi nên đi tìm tôi à?” Anh lo lắng hỏi.

 

Ninh Hinh gật đầu.

 

” Ngốc, có vội vàng thế nào cũng phải mang dép chứ, để như vậy lạnh chân đấy ” Anh dịu dàng nói.

 

Ninh Hinh phồng má lên nhìn anh, còn không phải do anh nửa đêm nửa hôm chạy sang đây ngồi đan len thế này sao?

 

Ninh Hinh nhìn về phía mấy cuộn lên, cô đưa tay cầm lên.

 

Cô quay lại nhìn Mộ Viên Bách, đưa lên.

 

” Tôi muốn đan cho em một cái khăn choàng cổ thôi ” Mộ Viên Bách nói.

 

Ninh Hinh không giữ ấm bản thân tốt. Thời gian cô đưa cơm đến cho anh, đều không chịu mang theo khăn choàng cổ hay là găng tay, cứ ngày ngày mà để bản thân chịu lạnh khi ra ngoài.

 

Quá bất cẩn rồi.

 

Ninh Hinh đầy trầm trồ nhìn anh. Trông Mộ Viên Bách thế này, nhưng anh thật sự đúng là nữ công gia chánh cmnr, nấu ăn đã giỏi, dọn dẹp lại đỉnh cao, còn hết sức sạch sẽ, bây giờ lại thêm sở trường đan len may vá thế này.

 

Cô cứ nghĩ anh là người ngậm thìa vàng từ khi sinh ra, là thiếu gia của Mộ gia thì ăn sung mặc sướng từ bé nên tính khí mới lập dị thế.

 

Nhưng cô đã lầm rồi, càng ở gần anh càng thấy rõ Mộ Viên Bách không phải người như thế.

 

” Em có biết đan chứ?” Anh hỏi.

 

Cô lắc đầu.

 

Ninh Hinh không khéo tay về mấy chuyện này, trước kia cô cũng đã thử, nhưng thật sự không có thời gian luyện tập.

 

Vì khi ở Ninh gia. Ngoài việc đi học và làm bài tập, cô còn phải làm việc trong nhà, hầu hạ mẹ con Ninh Tuyết nên đế cả thời gian ngủ cũng không đủ.

 

” Để tôi dạy em “.

 

Mộ Viên Bách nói, anh nắm lấy tay cô, từ tốn chỉ cô cách đan lên.

 

Ninh Hinh liền hứng thú làm theo. Ngồi trong lòng Mộ Viên Bách, cô cảm giác rõ an toàn là thế nào.

 

Có anh che chở, có anh bảo vệ.

 

Cô không còn sợ chuyện gì nữa.

 

 

Được một lúc thì Ninh Hinh đã mệt và ngủ say trong lòng Mộ Viên Bách, anh cũng dừng tay lại, sau đó ôm cô về phòng.

 

Trông Ninh Hinh lúc nãy rất thích chuyện đấy nên anh không cản, cứ để cô làm đến mệt thì đi ngủ thôi.

 

Trời cũng đã gần sáng, Mộ Viên Bách nằm xuống chợp mắt một xíu.

 

Định gây bất ngờ cho cô, ai dè còn đánh thức cô thế này.

 

 

Sáng hôm sau.

 

Thư kí Lâm bước vào, cậu định đưa một số tài liệu cho Mộ Viên Bách thì.

 

Vừa đi vô, thư kí Lâm mém xíu ngất vì sốc.

 

” Mộ…Mộ tổng, anh đang làm gì vậy?” Thư kí Lâm hỏi.

 

” Tôi đan khăn cho Tiểu Hinh ” Mộ Viên Bách nói.

 

Bây giờ anh đang rảnh, tranh thủ làm tại công ty luôn.

 

Thư kí Lâm đầy trầm trồ. Không nghĩ Mộ Viên Bách là người thích đan len may vá thế này ấy?

 

” Mộ tổng…những việc này…” Thư kí Lâm đặt tài liệu trên tay xuống.

 

” Để đấy đi, tôi sẽ giải quyết sau ” Mộ Viên Bách nói, vẫn đang chăm chú làm công việc riêng của mình.

 

” Vậy…tôi xin phép “.

 

Thư kí Lâm nhanh chóng rời đi.

 

Đi xuống đại sảnh, cậu cảm thấy bây giờ mọi thứ đang thay đổi hoàn toàn rồi.

 

” Thư kí Lâm, sao thế? Mộ tổng hôm nay khó ở à?” Nhân viên nữ đứng cạnh lo lắng hỏi.

 

Bình thường Mộ Viên Bách cũng hay khó ở mà, nhân viên ở đây ai mà không biết chứ.

 

” Không phải, hôm nay Mộ tổng không khó ở ” Thư kí Lâm vội nói.

 

” Chứ làm sao mà anh hoảng thế kia?”.

 

” Hôm nay Mộ tổng quá yêu đời, còn tươi cười nữa, nên tôi hoảng “.

 

 

Mộ Viên Thiệu nghe chuyện về Mộ Viên Bách và Ninh Hinh. Thân làm ba, ông cũng nên đến xem cuộc sống của cả hai ra sao.

 

Xe dừng trước cổng biệt thự, Mộ Viên Thiệu bước xuống.

 

Ninh Hinh bên trong thấy có người đến, giúp việc đang bận, cô đành đi ra mở cửa thay cho họ.

 

Cô vừa mở cửa ra, nhìn thấy Mộ Viên Thiệu liền hoảng sợ.

 

Mặc dù chỉ gặp một lần, nhưng cô vẫn nhớ rõ đây là ba của anh.

 

Nhìn thấy ông, cô vội cúi đầu xuống chào hỏi.

 

” Ninh Hinh phải không?” Mộ Viên Thiệu hỏi.

 

Ninh Hinh gật đầu, tay nắm chặt váy của mình.

 

Thình lình thế này ba anh đến, cô còn chưa chuẩn bị gì kịp nữa là…

 

Mộ Viên Thiệu tiến vào trong, với đứa con dâu không thể nói chuyện này.

 

Nhà chính Mộ gia không ít người chấp nhận chuyện này.

 

Thật ra bọn họ muốn có một cô con dâu hoàn hảo, là tiểu thư đài cát, văn hay chữ tốt, xinh đẹp dịu dàng.

 

Chứ không thể chấp nhận cô con dâu mang danh là đứa con hoang, là con gái của một nhân viên ở quán bar như Ninh Hinh!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.