Cô vợ câm !!Tổng Tài Yêu Đii

chương 26

trước
tiếp

Ninh Hinh muốn đẩy tay Mộ Viên Bách ra nhưng không được, người đàn ông này từ hôm qua hết ôm cô rồi còn làm đủ trò xấu như vậy vui lắm sao?

 

Mộ Viên Bách đưa tay kéo Ninh Hinh quay lại, anh chiếm lấy môi cô một cách dễ dàng, Ninh Hinh cũng không biết sao, phối hợp với anh, đưa tay ôm lấy cổ Mộ Viên Bách.

 

Thấy cô chiều theo mình, Mộ Viên Bách dĩ nhiên không làm cô thất vọng rồi, một tay giữ lấy đầu cô, một tay thì thuận cởi từng cúc áo của Ninh Hinh ra.

 

Rất nhanh chóng, anh đã cởi được của Ninh Hinh ra, anh ném xuống sàn.

 

Ninh Hinh đỏ mặt, cô bây giờ đã ngồi trọn trong lòng anh rồi.

 

Mộ Viên Bách cúi xuống, anh hôn nhẹ lên ngực của cô, Ninh Hinh đỏ mặt sắp bốc khói rồi.

 

” Thật sự rất thơm…” Mộ Viên Bách thủ thỉ, tay không ngừng nắn lấy ngực của Ninh Hinh.

 

Cô muốn đẩy anh ra, nhận ra thì đã quá muộn rồi, anh luồng tay xuống phía dưới, từ từ kéo quần của Ninh Hinh xuống.

 

Ngồi trên ghế thế này quá chật chội rồi, Mộ Viên Bách bế cô ngồi lên bàn, mặt bàn có chút lạnh lẽo, khiến Ninh Hinh rùng mình một cái.

 

Lúc sáng còn bảo từ từ, đến tối thì anh như một sói đói lâu ngày không được ăn thịt vậy.

 

Mộ Viên Bách đã nhanh tay, cao thủ không bằng tranh thủ mà, anh cởi bỏ quần của cô, thuận tay thì ném xuống sàn nốt.

 

Ninh Hinh ôm lấy bả vai của Mộ Viên Bách để không bị ngã, Mộ Viên Bách thì được đà lấn tới, cô đã cảm thấy cái gì cộm cộm bên dưới chạm vào mình.

Cảm ơn các bạn ủng hộ truyen-net.com !

Ninh Hinh đỏ mặt, cô phát hiện bản thân đã châm ngòi lớn thật rồi!

 

Mộ Viên Bách nhìn cô, anh mỉm cười:” Ngoan, sẽ không đau đâu…”.

 

Ninh Hinh như thỏ con ngốc, nói gì thì nghe đấy, cô gật đầu đồng ý.

 

Mộ Viên Bách thấy cô đã chấp nhận, anh không nghĩ sẽ làm chuyện này trong thư phòng đâu, nhưng mà…

 

Ninh Hinh ngồi trên người anh như vậy, anh không tiến tới đúng là không chịu được rồi.

 

Anh đưa tay xuống, định cởi quần lót của cô thì có tiếng gõ cửa.

 

” Mẹ kiếp ” Mộ Viên Bách thầm chửi thề, anh vội ôm cô khỏi bàn, để cô ngồi dưới gầm.

 

” Vào đi ” Mộ Viên Bách đứng đó, anh đen mặt lên tiếng.

 

Nữ giúp việc lúc này đi vào, không biết bản thân đã phá hoại chuyện tốt của anh.

 

Ninh Hinh trên người không mặc quần áo, còn bị anh để ngồi dưới sàn nhà thế này, quá lạnh lẽo với cô rồi đấy.

 

” Có chuyện gì?” Anh hầm hực hỏi.

 

” Dạ…phu nhân đến tìm ngài ạ ” Cô giúp việc đáp.

 

” Mẹ tôi?” Mộ Viên Bách cau mày, mẹ anh đến đây làm gì chứ?

 

Ninh Hinh nghe mẹ anh đến, cô liền sợ xanh mặt, cô trước giờ chưa chuẩn bị sẵn sàng với việc mẹ chồng nàng dâu đâu. Cô và anh lại còn mới…

 

” Cô xuống trước đi, tôi sẽ xuống sau ” Mộ Viên Bách nói.

 

Cô giúp việc gật đầu, sau đó rời đi.

 

Nhân lúc này, Mộ Viên Bách nhanh chóng kéo Ninh Hinh ra khỏi gầm bàn, anh xoa xoa đầu cho cô.

 

” Có bị cụng đầu không?” Anh lo lắng hỏi.

 

Cô lắc đầu, nắm lấy tay anh.

 

Mẹ…mẹ anh đến…

 

Mộ Viên Bách chắc chắn đầu cô không bị cụng vào bàn, anh đi đến nhặt quần áo của cô bị mình ném xuống sàn lên, sau đó đưa đến cho Ninh Hinh.

 

” Mặc quần áo vào đi, chúng ta xuống nhà ” Anh nói.

 

[ Xuống nhà? ]

 

” Phải rồi, mẹ đến mà ” Mộ Viên Bách nói.

 

Ninh Hinh có chút hơi lo lắng, gả cho Mộ gia đã được hai tháng, ngoài việc gặp mẹ anh ở trong hôn lễ đến giờ thì cô không gặp lại nữa, với lúc ấy nhìn mặt bà trông rất nghiêm khắc, cô sợ…

 

Mộ Viên Bách biết cô có chút áp lực về chuyện mẹ chồng nàng dâu, anh nhanh tay tự ý mặc quần áo giúp cho Ninh Hinh, sau đó nói:” Sẽ không có chuyện gì đâu “.

 

Đúng là sai người mà sai nốt luôn thời điểm, khiến anh đã nóng như núi lửa phun trào nhưng lại bị phá đám ngang xương như vậy.

 

Thật khó chịu, nhưng cũng không biết nên làm sao nữa.

 

Cảm ơn các bạn ủng hộ truyen-net.com !

Anh kéo Ninh Hinh xuống nhà, cứ nghĩ là mẹ anh đến thật, nhưng thật ra là bà nội của anh.

 

Uất Noãn nhìn thấy Mộ Viên Bách đang nắm tay Ninh Hinh, trong lòng có chút yên tâm, đứa cháu trai này sau bao năm đã chịu mở lòng với nữ giới rồi sao? Bà còn lo thằng nhóc này thật sự là người đồng tính đấy.

 

” Bà nội ” Mộ Viên Bách lên tiếng, rồi quay sang nhìn nữ giúp việc lúc nãy.

 

” Là bà bảo cô ấy nói như thế, nếu không nói vậy, liệu con sẽ xuống gặp bà sao?” Uất Noãn bà lên tiếng.

 

Ninh Hinh nghe hai chữ bà nội càng bỡ ngỡ, lúc nãy nghe đến mẹ anh đã sợ lắm rồi, bây giờ là bà nội sợ muốn xỉu luôn đấy!

 

Mộ Viên Bách có chút không vui, anh kéo cô đến sofa ngồi xuống, không khí bây giờ quá là nặng nề luôn rồi.

 

Ninh Hinh cảm thấy mối quan hệ bà cháu này có vẻ không tốt, còn nói dối để Mộ Viên Bách xuất hiện, có phải đã xảy ra chuyện gì không?

 

” Đây là cháu dâu sao? Trông con dễ thương quá, đã hai tháng không gặp con từ hôm hôn lễ rồi ” Lão phu nhân chúng ta lên tiếng, bà mỉm cười nói.

 

Mộ Viên Bách càng nghe càng không lọt vào tai, anh khó chịu lên tiếng:” Bà nội đến đây làm gì?”/

 

Miệng thì nói, tay thì nắm chặt Ninh Hinh hơn.

 

Cô nhìn anh, sau đó quay sang nhìn bà nội.

 

Ha..

 

Hai người này…bị cái gì vậy chứ?

 

” Bà đến thăm cháu dâu, sẵn tiện thăm con thôi ” Bà đáp.

 

” Qúy hóa quá ” Mộ Viên Bách trả lời lại.

 

Đúng là anh đang không vui thật rồi…


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.