Cô vợ câm !!Tổng Tài Yêu Đii

chương 24+ 25

trước
tiếp

Ninh Hinh mở mắt ra nhìn Mộ Viên Bách, gương mặt cô lúc này đúng là mê người thật sự khiến Mộ Viên Bách không chịu được, anh cúi xuống cắn nhẹ lên xương quai xanh của cô.

 

Ninh Hinh có chút đau, cô hơi rùng mình, muốn thoát khỏi vòng tay của anh, cô..thật sự chưa chuẩn bị cho chuyện này.

 

Thấy Ninh Hinh chưa thích ứng được chuyện này, Mộ Viên Bách nuốt nước bọt, anh vùi đầu mình vào lòng cô.

 

” Đừng căng thẳng, nếu em chưa muốn làm chuyện này ” Anh dịu dàng nói.

 

Ninh Hinh khựng lại, nhìn anh đang nằm trong lòng mình. Cô đưa tay lên, xoa đầu Mộ Viên Bách.

 

Cô không biết anh bị cái khỉ gì, nhưng chuyện cô bị thương rồi khiến anh kích động đến mức bất ngờ đối xử tốt với cô như vậy, chuyện này cô có nên cảm ơn Ninh Tuyết và xem đây là chuyện tốt với mình không?

 

Mộ Viên Bách ngẩn đầu lên, anh đưa tay kéo áo của Ninh Hinh xuống, gương mặt có chút thất vọng. Lúc nãy nhìn Ninh Hinh trông rất miễn cưỡng, nếu anh lấn tới có lẽ Ninh Hinh vẫn chưa chấp nhận được chuyện này.

 

Ninh Hinh nhìn anh hụt hẫng, trong lòng thấy bản thân thật có lỗi, cô lao đến ôm lấy anh từ đằng sau coi như là một lời xin lỗi.

 

Hành động của cô như một đứa trẻ vậy, Mộ Viên Bách bật cười:” Không sao đâu “.

 

Anh ăn chay bấy lâu nay rồi, ăn chay thêm vài hôm cũng không chết đâu.

 

” Không phải lỗi của em, em vẫn chưa chấp nhận được chuyện này, đừng trách mình ” Anh nói nhỏ nhẹ.

 

Cũng phải, lúc đầu là anh ghẻ lạnh trước với cô mà. Nhìn thấy cô người đầy thương tích khiến anh kích động, còn thay đổi cả tâm trí lẫn suy nghĩ của Mộ Viên Bách, bất ngờ đối tốt với Ninh Hinh như vậy, ít nhất cô cũng phải đề phòng chứ làm sao chấp nhận sớm được.

 

Mộ Viên Bách rời khỏi vòng tay của Ninh Hinh, người hụt hẫng lần này lại là cô, cô nhìn anh.

 

Cô cũng không biết sao bản thân chưa chấp nhận được chuyện này, có lẽ cô đã quá quen với một Mộ Viên Bách lạnh lùng chứ không phải một Mộ Viên Bách đầy ôn nhu như bây giờ.

 

Mộ Viên Bách đi đến tủ, anh lấy một bộ quần áo ưa nhìn của Ninh Hinh đem đến cho cô.

 

” Thay quần áo đi, chúng ta ra ngoài ” Anh nói.

 

Ninh Hinh nhìn anh.

 

Anh muốn đưa cô đi đâu?

 

 

Bệnh viện.

 

Ninh Hinh đứng nhìn bệnh viện, sau đó nhìn anh. Mộ Viên Bách biết cô đang muốn hỏi gì, anh nắm lấy tay Ninh Hinh rồi bảo:” Chỉ là kiểm tra một cho em, đừng lo “.

 

Anh đã hẹn trước với bác sĩ, muốn khám xem tại sao Ninh Hinh không nói chuyện được.

 

Lục Thiên Tư lúc này từ trên đi xuống, nhìn thấy cả hai liền ô lên.

 

” Mộ Viên Bách?”.

 

Ninh Hinh nhìn thấy Lục Thiên Tư liền vui mừng, thấy cô mỉm cười với Lục Thiên Tư thì Mộ Viên Bách liền đen mặt lại.

 

Chuyện gì thế? Tại sao cô thấy Lục Thiên Tư liền vui vẻ như vậy chứ?

 

” Hai người đi đâu vậy?” Lục Thiên Tư hỏi.

 

” Đến bệnh viện không đi khám bệnh chả lẽ đến đây chơi?” Mộ Viên Bách cọc cằn đáp lại.

 

Người ta vui vẻ không quạo, còn anh càng nói càng quạo.

 

Ngày càng quạo với Lục Thiên Tư hết sức vô cmn lý luôn.

 

Lục Thiên Tư nhìn thấy Mộ Viên Bách đang nắm tay Ninh Hinh thì bất ngờ. Người ta nói khi yêu có thể thay đổi hoàn toàn một con người, đây là kết quả từ Mộ Viên Bách sao?

 

Tên cục súc này đã chịu yêu rồi à?

 

Nhưng hình như bản thân chưa nhận ra rõ rồi.

 

” Cậu đưa Ninh Hinh đến đây khám cái gì?” Vết thương trên người cô không cần thiết phải đến đây nhập viện, thế Mộ Viên Bách đưa Ninh Hinh đến đây làm gì chứ?

 

” Không phải khám khoa cậu, cậu đừng có lắm lời ” Nói xong Mộ Viên Bách kéo Ninh Hinh đi, nếu anh thật sự không chú ý đến có lẽ Lục Thiên Tư thật sự sẽ hốt luôn Ninh Hinh đi mất?

 

Lục Thiên Tư càng lúc càng khó hiểu, Mộ Viên Bách đã khó ở, gần đây còn trông khó ở hơn mọi hôm nữa. Anh làm cái gì sai à?

 

 

Ninh Hinh bị Mộ Viên Bách kéo đi, anh đưa cô vào phòng để bác sĩ kiểm tra, sau một lúc thì đã xong.

 

Để Ninh Hinh ngồi bên ngoài, còn Mộ Viên Bách ở bên trong nói gì với bác sĩ.

 

” Tôi đã kiểm tra qua cho cô ấy, thấy cô ấy vẫn bình thường, vẫn có thể nói chuyện được ” Bác sĩ nói.

 

Mộ Viên Bách cau mày.

 

” Có lẽ là cô ấy không muốn nói chuyện nên mới vậy ” Bác sĩ bảo tiếp.

 

” Trước đây cô ấy có từng gặp chuyện gì đó quá chấn động tâm lý không?” Bác sĩ nhìn anh hỏi.

 

Mộ Viên Bách lắc đầu:”Tôi không rõ, tôi chỉ mới biết cô ấy “.

 

Anh đúng thật là không rõ về cô, cũng chỉ mới gần gũi nhau một tháng nay, ngoài biết về những suy nghĩ tiêu cực của Ninh Hinh, còn những chuyện khác thì anh không biết được gì.

 

Bởi vì Ninh Hinh cũng không ghi gì vào nhật ký, ngoài cảm xúc và tâm trạng của mình mỗi ngày.

 

” Chuyện này…” Bác sĩ đẩy gọng kính lên.

 

Mộ Viên Bách biết bản thân nên làm gì, có lẽ về sau anh phải đích thân tìm hiểu.

 

Ninh Hinh lớn lên trong một môi trường sống không tốt đẹp biết bao, nhất định tâm lý sẽ bị ảnh hưởng không ít thì cũng nhiều.

 

Vẫn nên thay đổi Ninh Hinh trước, giúp cô vui vẻ hơn, sau đó từ từ hỏi rõ vậy.

chương 25

Cảm ơn các bạn ủng hộ truyen-net.com !

Mộ Viên Bách lái xe đưa Ninh Hinh về nhà. Cô định hỏi anh mình có sao không, nhưng anh không đề cập đến nên cô nghĩ cũng không nghiêm trọng gì.

 

Về đến nhà, Mộ Viên Bách còn đỡ Ninh Hinh vào nhà. Từ đầu đến cuối luôn ngọt ngào và ôn nhu đến lạ.

 

Cô cũng không biết anh bị gì, nhưng có nên đây là quãng thời gian đẹp cùng nhau trải qua bốn tháng tới không.

 

Dù sao bốn tháng nữa sẽ tròn nửa năm, đến lúc đó, Mộ Viên Bách có li hôn với cô không chứ?

 

 

Nhà chính Mộ gia.

 

Mộ phu nhân ngồi thản nhiên thưởng thức trà chiều. Quản gia lúc này đi đến, báo cáo tình hình:” Phu nhân, hôm nay thiếu gia đã đưa thiếu phu nhân đến bệnh viện “.

 

” Bệnh viện?” Mộ phu nhân quay sang nhìn quản gia, bỏ tách trà xuống.

 

” Thiếu gia muốn kiểm tra tình hình của thiếu phu nhân, muốn tìm hiểu tại sao thiếu phu nhân không nói chuyện ” Quản gia giải thích thêm.

 

” Ô, thằng nhóc đấy…”.

 

Mộ phu nhân bất ngờ. Tính khí như Mộ Viên Bách sao lại thay đổi đột ngột như vậy?

 

” Có chuyện gì thế?” Uất Noãn đi đến, nhìn Mộ phu nhân và quản gia.

 

Uất Noãn – mẹ của Mộ Viên Thiệu, cũng là bà nội của Mộ Viên Bách.

 

” Mẹ…” Mộ phu nhân vội đứng lên, đi đến đỡ lấy bà.

 

Để bà ngồi xuống, Mộ phu nhân cũng nhanh chóng ngồi đối diện.

 

” Chả qua là con nghe thằng bé Viên Bách đưa vợ nó đi khám ” Mộ phu nhân nói.

 

” Khám? Đích thân Tiểu Bách đưa đi?” Uất Noãn bà hỏi.

 

” Vâng ” Mộ phu nhân gật đầu.

 

” Con bé câm đó…” Mộ phu nhân lên tiếng.

 

” Con bé câm? Ít nhất nó câm còn được Viên Bách quan tâm đến, còn tôi là bà nội nó, một năm nó cũng chỉ nhìn mặt tôi một lần đây này ” Uất Noãn bà nói thêm.

 

Mộ phu nhân biết mình lỡ lời, bà liền im bặt.

 

Uất Noãn chống tay lên bàn đứng lên. Cái thân này cũng già lắm rồi, đến bây giờ chưa được Mộ Viên Bách chú ý đến hỏi thăm một câu đây này.

 

Nhị tiểu thư của Ninh gia là kết hôn thay cho chị gái mình. Lại được Mộ Viên Bách đích thân đưa đi bệnh viện, thật không thể tin nỗi mà.

 

Mộ phu nhân nhìn bà rời đi, bản thân bà cũng chỉ biết thở dài.

 

” Phu nhân…” Quản gia lên tiếng, muốn an ủi nhưng chẳng biết làm sao.

 

” Tôi hiểu mà, vì chuyện năm xưa mà Viên Bách nó không nhìn mặt mọi người “.

 

” Cũng là do tôi “.

 

 

Mộ gia.

 

Ninh Hinh ngồi ở phòng khách, cô cuộn tròn mình xem phim.

 

Mộ Viên Bách không cho cô động vào chuyện gì, giúp việc bất ngờ xuất hiện nên cô chỉ được ngồi không thôi.

 

Chỉ được ngồi không, còn nếu làm gì thì anh sẽ giận.

 

Mộ Viên Bách sau khi trở về thì liền lên thư phòng, anh bảo bận việc gì đó nên phải giải quyết.

 

Cô cũng không dám làm phiền anh, nhưng mà…

 

Anh cứ ngồi lì trong thư phòng đến tận tối luôn rồi đấy.

 

Ninh Hinh chịu không được, cô đứng dậy, vào bếp pha trà và lấy chút bánh ngọt cho anh.

 

” Thiếu phu nhân…để tôi…”.

 

Ninh Hinh nhìn giúp việc, cô lắc đầu, sau đó bưng khay trà và bánh phía về cầu thang.

 

Cô muốn tự đưa vào cho anh!

 

Ninh Hinh đẩy cửa đi vào, thấy Mộ Viên Bách đang ngồi ở đó.

 

Mộ Viên Bách có chút mệt mỏi, anh đang xoa xoa đầu thì thấy cô đi vào.

 

” Tiểu Hinh?”.

 

Ninh Hinh đặt khay trên tay xuống, cô đi đến chỗ anh.

 

Nhìn vào máy tính của anh, có gì đó không ổn, cô thấy sai sai…

 

Sai lắm luôn.

 

Mộ Viên Bách bây giờ mới để ý đến là trời đã tối, anh mãi mê làm việc quá rồi.

 

Ninh Hinh kéo anh, anh nhìn cô:” Sao vậy?”.

 

Cô chỉ tay về phía màng hình máy tính.

 

Mộ Viên Bách không hiểu cô muốn làm gì, anh kéo cô lại gần mình, đặt cô ngồi lên đùi mình.

 

” Em muốn làm gì làm đi ” Anh nhẹ nhàng nói.

 

Ninh Hinh nhìn anh, ý muốn hỏi bản thân thật sự động vào được không?

 

” Em cứ làm đi ” Mộ Viên Bách chắn chắn bảo.

 

Ninh Hinh mỉm cười rồi gật đầu, cô đặt tay lên bàn phím máy tính, tốc độ đánh máy đúng là quá nhanh, khiến Mộ Viên Bách không theo kịp.

 

Ninh Hinh…

 

Ôi trời đất!

 

Mộ Viên Bách ngồi im nhìn cô đánh máy liên tục. Nhưng chỗ anh đang đau đầu thì cô giải quyết nhanh gọn lẹ trong một nốt nhạc.

 

Chẳng mấy chốc Ninh Hinh giúp anh hoàn thành những chỗ chưa xong. Cô dừng tay lại, quay đầu nhìn anh.

 

Trước kia Ninh Hinh cũng được đi học mà, dù sao cũng không được nuông chiều như Ninh Tuyết nên cô lấy việc học để cố gắng.

 

Cô tự học cao hơn cho bản thân, không có máy tính thì cô sẽ nhân những ngày ít tiết, ở lì trong phòng máy tính của trường tìm tòi đủ thứ.

 

Ninh Hinh cũng chỉ mới hai mươi tuổi, nếu bây giờ còn đi học cô đã năm hai đại học rồi. Khả năng của cô rất giỏi, chỉ là không được đi đến chốn, nên đành vùi sâu thôi.

 

Mộ Viên Bách bất ngờ với tài năng của cô, những chỗ anh đang đau đầu cô đã thay anh làm rất tốt.

 

” Em tuyệt thật đấy ” Mộ Viên Bách trầm trồ nhìn cô.

 

Anh nổi tiếng là thông minh, thương trường không ai không biết tên anh. Nhưng những lúc thế này, anh cảm thấy Ninh Hinh còn giỏi hơn cả anh.

 

Ninh Hinh mỉm cười, cô không biết mình có thể giúp cho anh được nhiều chuyện như vậy.

 

” Tiểu Hinh….”.

 

Mộ Viên Bách lại bắt đầu làm chuyện xấu, tay không ngừng mò mẫn trong áo cô.

 

Ninh Hinh ngồi trên đùi anh như vậy…

 

Làm sao chịu được đây chứ?


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.