Cô vợ câm !!Tổng Tài Yêu Đii

chương 20 + 21

trước
tiếp

” Nếu cô không bị thương, tôi thật sự ăn cô rồi ” Mộ Viên Bách buông Ninh Hinh ra, cô đã ngoan ngoãn và chịu hợp tác, anh cũng bắt đầu rửa vết thương cho cô rồi bôi thuốc.

 

Sau khi làm xong thì Ninh Hinh cuộn mình vào mền, chùm kín từ trên xuống dưới.

 

Mộ Viên Bách không biết quần áo của cô để đâu, anh đành về phòng lấy quần áo mình cho mặc, dù sao cũng rộng nên rất thoải mái.

 

” Mặc vào đi ” Anh đưa cho cô chiếc áo sơ mi của mình.

 

Ninh Hinh đưa tay ra nhận lấy, cô nhìn anh.

 

” Tôi không biết quần áo của cô để đâu ” Mộ Viên Bách nói.

 

Ninh Hinh gật gật gù gù, cô quay lưng, lọ mọ tìm cách mặc áo vào, thấy cô loay hoay, tay chân thì vụng về, Mộ Viên Bách càng nhìn thì càng khó chịu, anh đi đến, kéo mền ra khỏi người cô, Ninh Hinh mở to mắt nhìn anh.

 

” Để tôi mặc cho nhanh ” Anh nói, tự ý mặc áo vào cho Ninh Hinh.

 

Bởi vì cả hai cứ kéo qua kéo lại, ga giường cũng dính đầy máu của Ninh Hinh từ những vết thương, người sạch sẽ như Mộ Viên Bách nhìn vào nhất định sẽ không chịu được.

 

Anh đứng nhìn Ninh Hinh đang ngồi ngơ ngác ở đó, anh giang hai tay ra, như kiểu :

 

Đến đây đi, đến đây đi!

 

Ninh Hinh nghiêng đầu một bên nhìn anh, không hiểu anh đang muốn làm trò gì nhìn anh.

 

” Lại đây ” Mộ Viên Bách nhẹ nhàng nói.

 

Ninh Hinh nào đâu dám làm trái, mà có làm trái anh cũng bắt rẻ phải, cô đành nghe theo, tiến đến.

 

Vừa lại gần, Mộ Viên Bách liền ôm lấy Ninh Hinh lên như kiểu bế em bé vậy.

 

Dáng người Ninh Hinh nhỏ bé, nên Mộ Viên Bách ôm lấy cô rất dễ dàng.

 

Anh không nói câu nào, ôm cô đi ra khỏi phòng, đưa Ninh Hinh sang phòng mình.

 

Đặt cô ngồi xuống giường, từ đầu Ninh Hinh như gấu bông của Mộ Viên Bách, anh thích thì ôm không thích thì ôm vậy.

 

Ninh Hinh nhìn anh đầy ngơ ngác, cô còn không kịp tin được là mình đang ngồi trên giường anh. Căn phòng mà anh bảo cô không được phép đi vào, đêm tân hôn cô không hiểu chuyện, ngồi trên giường anh, anh đã thay ga giường, rồi sau đó chẳng biết xuất quỷ nhập thần gì anh thay nốt luôn cái giường mới.

 

” Ga giường của cô đều bẩn cả rồi, nằm đây nghỉ ngơi đi ” Anh đỡ cô nằm xuống, chu đáo kéo mền lên đắp cho Ninh Hinh.

 

Ninh Hinh nhìn anh càng lúc càng không tin vào mắt và tai mình, bây giờ ai chọc mù mắt cô được không? Để cô không nhìn thấy Mộ Viên Bách hết sức ôn nhu này.

 

Mộ Viên Bách không nói câu nào, anh quay lưng ra khỏi phòng, tên khốn Lục Thiên Tư chắc chắn còn ở dưới phòng khách.

 

Anh vừa đi xuống, nhìn thấy Lục Thiên Tư, không lẽ bây giờ anh nhào vào chọc mù mắt tên này?

 

” Lục Thiên Tư, cậu cần tôi rửa mắt và tâm hồn giúp không?” Mộ Viên Bách đi đến hỏi.

 

” Tôi không thấy gì mà, không cần rửa tâm hồn tôi đâu ” Lục Thiên Tư vội đáp, nếu không tìm cách nói sao cho đúng, Mộ Viên Bách sẽ lột da anh như rắn thay da luôn đấy.

 

” Thật sự là không thấy?” Mộ Viên Bách hỏi lại.

 

Lục Thiên Tư liền gật đầu.

 

” Như vậy càng chắc chắn cậu đã thấy ” Anh vô lý đáp lại.

 

Lục Thiên Tư trưng bộ mặt kiểu không thể tin nỗi, nói không thấy nghĩa là thấy à? Cái logic này ở đâu ra đấy?

 

Mộ Viên Bách có bị vong nhập không? Lục Thiên Tư anh làm bác sĩ chứ không phải pháp sư đâu.

 

” Mộ Viên Bách cậu vô lí vừa thôi ” Lục Thiên Tư liền phản bác lại.

 

” Vả lại lúc đầu cậu không công nhận Ninh Hinh là vợ mình mà bây giờ thì sao đây?”.

 

” Cái tính chiếm hữu của cậu nó hiện rõ trên mặt cậu kia kìa ” Lục Thiên Tư vội đổi chủ đề.

 

Bây giờ chạy không được, rút không xong.

 

Mình quẹo đi!

 

Anh phải khiến Mộ Viên Bách nói không lại mà phải quay xe!

 

” Lục Thiên Tư…”.

 

” Tôi nói sai à? Vừa nhận được tin nhắn từ Ninh Hinh, cậu liền sốt sắn kêu anh em lẫn tôi đến Ninh gia, cậu đi cứu người mà tôi cứ nghĩ cậu đi cướp ngân hàng hay khủng bố không đấy ” Lục Thiên Tư bảo tiếp.

 

” Lục Thiên Tư “.

 

” Lục Thiên Tư cái gì chứ? Tôi đâu có chết mà cậu cứ gọi cả họ lẫn tên tôi hoài ” Lục Thiên Tư được đà lấn tới.

 

” Lục Thiên Tư ” Mộ Viên Bách gọi tên lần ba, Lục Thiên Tư thấy thế liền im bặt lại.

 

Thôi toang rồi!

 

Toang đến nơi thật rồi!

 

” Xử lý Ninh gia đi ” Mộ Viên Bách nói.

 

” Ha…hả?” Lục Thiên Tư tưởng mình nghe nhầm, trước đây Mộ Viên Bách phân công ra công, tư ra tư, chưa bao giờ lấy chuyện tư xen vào chuyện công.

 

Vả lại sắp tới Mộ thị và Ninh thị hợp tác với nhau, bây giờ bảo xử lý? Xử lý cái méo gì mới được?

 

” Ý cậu là?”.

 

” Dự án sắp tới, bỏ đi ” Mộ Viên Bách thản nhiên nói.

 

” Ô shit” Lục Thiên Tư không thể chịu được cú sốc này, cái dự án đó Lục lão gia ba anh cũng có tham gia, nếu như Mộ Viên Bách đòi rút và bỏ đi…

 

Ba anh cũng không thể đến cùng được.

 

” Tại sao? Cho tôi lí do đi? Trước đây cậu đâu có…” Lục Thiên Tư hỏi.

 

Không biết đang hỏi lí do hay là đang muốn đào sâu chuyện gì đây?

 

Mộ Viên Bách đưa tay chỉ về phía cửa, mỉm cười nhìn Lục Thiên Tư:” Cậu về được rồi, cửa ở đó, không tiễn!”.

chương 21

Đánh đuổi Lục Thiên Tư được rồi, Mộ Viên Bách đích thân vô bếp, anh lục đục trong bếp một lúc rồi bưng tô cháo nóng hổi lên cho Ninh Hinh.

 

Ninh Hinh vì đau nên đã ngủ lúc nào không hay, nhưng anh cũng không để cô ngủ với cái bụng đói như vậy, Mộ Viên Bách đi đến, đưa tay lay Ninh Hinh dậy:” Ninh Hinh, ăn chút gì đi rồi ngủ tiếp “.

 

Ninh Hinh bị anh gọi dậy, cô ngơ ngác nhìn Mộ Viên Bách, anh còn chưa tắm rửa thay đồ, áo sơ mi còn dính máu của cô trên đó kìa.

 

Mộ Viên Bách đỡ Ninh Hinh ngồi dậy, ân cần thổi cháo nguội rồi đút cho cô ăn.

 

Ninh Hinh càng lúc càng không tin đây là người đàn ông cục súc không biết đối tốt với phụ nữ là gì, riêng hôm nay…

 

Không lẽ anh bị dính lời nguyền gì? Bị người nào nguyền rủa nên đầu óc nó bất bình thường không? Càng nghĩ càng thấy lạ.

 

 

Sáng hôm sau.

 

Ninh Hinh mở mắt ngủ dậy, cô mém xíu sợ hãi đến lăn xuống giường.

 

Mộ Viên Bách đang đứng gần đó, anh đang ủi quần áo.

 

Mà là quần áo của Ninh Hinh cô?

 

” Thức rồi à?” Mộ Viên Bách quay sang nhìn Ninh Hinh, anh hỏi.

 

Thấy cô mở mắt còn hỏi thức rồi à, anh có thấy ai ngủ mà mở mắt rồi dậy nhắm mắt không?

 

Ninh Hinh tính xuống giường, Mộ Viên Bách lên tiếng:” Ngồi yên ở đó, tôi ủi nốt cái áo này đã .

 

Cô liền ngồi yên như thỏ con, không dám động đậy gì, cũng muốn hỏi anh tại sao lại đi ủi quần áo cho cô thế? Cô nhớ mình bỏ trong vali mà?

 

Làm xong việc của mình, Mộ Viên Bách đem áo của cô đến tủ mình treo vào, anh vừa mới mở tủ ra làm cô muốn ngã người ra.

 

Quần…quần áo của cô tất cả đều nằm trong tủ của anh?

 

Mộ Viên Bách đóng cửa tủ lại, anh quay sang nhìn Ninh Hinh đang bất ngờ ở đó.

 

” Tôi lấy đồ của cô ra khỏi vali hết rồi. Thật tình, không hiểu sao cô có thể cứ nhét quần áo nằm lì trong vali như thế ” Anh nói, càm ràm như một ông cụ thật sự.

 

Ninh Hinh chớp chớp mắt nhìn anh, để ý kĩ lại hôm nay anh không mặc áo sơ mi, nếu như mọi ngày thì cô đều thấy anh quần áo chỉnh tề và sắp đi làm rồi.

 

” Hôm nay tôi đã hủy hết lịch trình để ở nhà với cô rồi ” Mộ Viên Bách lấy mền của mình bỏ qua một bên, anh đỡ Ninh Hinh xuống giường.

 

Đồ cá nhân của cô anh cũng đem hết qua phòng mình, được anh đỡ vào nhà tắm, cô ngỡ ngàng.

 

Mộ Viên Bách trước khi đóng cửa, anh nói:” Tôi đã đem đồ của cô sang đây cả rồi, từ nay về sau hãy ở phòng này”.

Cảm ơn các bạn ủng hộ truyen-net.com !

” Cùng với tôi ” Anh nhấn mạnh ba chữ cuối, sau đó liền đóng cửa lại.

 

Ninh Hinh bàng hoàng, cô mém ngã xuống, cũng may bám vào tường mà cố đứng vững được.

 

Mộ Viên Bách bị cái quái gì? Con người sạch sẽ mọi hôm đâu rồi?

 

Không, đó không phải Mộ Viên Bách cô quen, nhất định anh đã bị ai đó làm gì ảnh hưởng đến đầu óc nên mới khùng điên như thế.

 

Mộ Viên Bách xuống nhà nấu bữa sáng cho Ninh Hinh, sau khi làm xong thì đem lên tận phòng, hầu tậng miệng cho Ninh Hinh.

 

Ninh Hinh vừa vệ sinh cá nhân và thay đồ xong đi ra, thấy Mộ Viên Bách đi vào thì giật cả mình.

 

” Lại đây ăn sáng đi ” Anh đặt bữa sáng xuống bàn rồi nói.

 

Ninh Hinh từ từ đi đến, anh xuống bếp? Cái bữa sáng đó không phải là chính tay anh nấu đấy chứ?

 

Không thể nào…anh làm gì biết nấu ăn, cô cũng đâu có thấy anh vào bếp khi nào đâu chứ.

 

Thấy cô cứ đứng lì ở đó, Mộ Viên Bách lại không vừa ý, anh đi đến kéo lấy Ninh Hinh cho nhanh, để cô đứng ở đấy chắc bữa sáng sang bữa trưa luôn.

 

Ninh Hinh ngồi xuống sofa, cô nhìn anh, anh nhìn cô.

 

” Thử đi ” Mộ Viên Bách nói, nở nụ cười rất chi…

 

Ahaha…

 

Rất chi thân thiện nha quý vị!

 

Bà con cô bác, quan viên hai họ ra đây mà xem, Mộ Viên Bách nấu ăn, còn nấu bữa sáng cho Ninh Hinh, người mà anh cho là trước kia rất phiền phức và không nên có mặt ở ngôi nhà này đấy.

 

” Thử đi chứ ” Mộ Viên Bách nói lần nữa.

 

Ninh Hinh liền nếm thử bữa sáng anh nấu, lúc đầu cứ nghĩ mùi vị nó sẽ rất ghê…

 

Nhưng mà…

 

Thật sự rất ngon đó!

 

Thấy vẻ mặt của cô, Mộ Viên Bách gật đầu, bình thường anh không vào bếp cô cứ nghĩ anh không biết nấu ăn sao? Anh một thời tự nấu cơm cho chính mình ăn đó, không học hỏi thì có chết đói à?

 

” Ngon lắm đúng không?” Mộ Viên Bách ghé sát xuống, anh hỏi.

 

Ninh Hinh thật thà gật đầu, cô nhìn anh, không ngờ tay nghề của anh giỏi như vậy, anh nấu còn ngon hơn cả cô luôn đấy.

 

” Vậy phải ăn cho hết, cô mà chừa lại…”.

 

” Tôi sẽ quay lại tính sổ đấy ” Mộ Viên Bách cảnh cáo, anh đi đến phía cửa, Ninh Hinh nhìn theo anh.

 

Cảm giác được cô đang nhìn mình, anh quay lại nhìn cô:” Muốn hỏi tôi đi đâu phải không?”.

 

Ninh Hinh gật đầu.

 

Anh mỉm cười, đáp:” Đi phơi đồ, quần áo giặt xong rồi “.

 

” Còn nhiệm vụ của cô là phải ăn hết đồ ăn sáng, sau khi phơi đồ xong…”.

 

” Tôi sẽ quay lại kiểm tra đấy “.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.