Cô vợ câm !!Tổng Tài Yêu Đii

chương 18 + 19

trước
tiếp

chương 18

Tối.

 

Mộ Viên Bách về nhà, thấy nhà cửa tối đen như mực, bình thường Ninh Hinh đã mở đèn đóm và đợi anh về nhà cơ mà?

 

Đi một vòng trong nhà tìm cô, không thấy Ninh Hinh, trong lòng Mộ Viên Bách cảm thấy không ổn.

 

Không lẽ cô lại xảy ra chuyện gì nữa sao?

 

Mộ Viên Bách lấy điện thoại gọi cho Lục Thiên Tư:” Lục Thiên Tư, Ninh Hinh có chỗ cậu không?”.

 

[ Ninh Hinh? Tôi đâu gặp cô ấy, gần đây tôi rất bận mà, làm gì có thời gian chứ ]

 

Nhận câu trả lời, Mộ Viên Bách lại cảm thấy càng lúc càng sai, Ninh Hinh có thể đi đâu được chứ? Ngoài chỗ của anh và Lục Thiên Tư?

 

[ Mộ Viên Bách, xảy ra chuyện gì rồi à? ]

 

” Buổi trưa Ninh Hinh có đến đưa cơm trưa cho tôi, sau đó cô ấy về “.

 

” Nhưng bây giờ nhà không có bóng ai hết ” Mộ Viên Bách nói.

 

[ Cậu nghĩ kĩ lại xem, Ninh Hinh có thể sẽ đi đâu được? ]

 

” Ngoài ở nhà và chỗ cậu, tôi chưa từng thấy Ninh Hinh đi với ai khác hết ” Mộ Viên Bách nói.

 

Lúc này điện thoại có người gửi tin nhắn đến, anh hơi giật mình, sau đó cúp máy ngang Lục Thiên Tư, mở tin nhắn ra đọc.

 

Là từ máy Ninh Hinh gửi đến.

 

[ Ninh gia ]

 

Dòng tin nhắn ngắn gọn, Mộ Viên Bách cau mày. Ninh gia? Cô đang ở Ninh gia thật sao?

 

Mộ Viên Bách gấp gáp gọi lại cho cô, nhưng đầu dây bên đấy đã là thuê bao quý khách rồi.

 

” Xảy ra chuyện gì rồi sao? “.

 

 

Ninh gia.

 

Ninh Tuyết nhìn điện thoại của Ninh Hinh bị đập đến vỡ hết ra, cô ta đi đến, đá mạnh vào người đầy thương tích của Ninh Hinh.

 

” Mày dám cầu cứu sao? ” Ninh Tuyết đứng ngẩn cao mặt nhìn Ninh Hinh đang nằm dưới sàn, sau khi chịu đòn roi của Ninh lão gia, cô bị tống vào nhà kho. Đến giờ cô mới tỉnh lại, mới tỉnh táo một chút liền nhắn tin cầu cứu với Mộ Viên Bách,hy vọng tin nhắn đã kịp gửi đi rồi.

 

Mộ Viên Bách…tôi chỉ đợi anh đến cứu mình thôi.

 

” Mày nghĩ Mộ Viên Bách sẽ đến cứu mày á? Anh ta là kẻ lập dị, chỉ biết mình chứ không biết ta, làm gì có chuyện anh ta sẽ quan tâm đến một con câm vô dụng như mày ” Ninh Tuyết ngồi thấp người xuống, đưa tay đánh vào mặt Ninh Hinh.

 

Ninh Hinh nghe những lời từ Ninh Tuyết nói lòng trùng xuống, phải rồi…

 

Mộ Viên Bách đúng là loại người như vậy mà, cô có nên hy vọng anh sẽ đến cứu mình khỏi nơi đau khổ này không?

 

Ninh Tuyết đứng dậy, cô ta đi khỏi nhà kho. Trong lòng nhất định sẽ tin rằng Mộ Viên Bách có nhận được tin nhắn cầu cứu đi chăng nữa, anh ta cũng không hề đến cứu Ninh Hinh này.

 

 

Mộ Viên Bách bước xuống xe, anh chỉnh áo vest đi thẳng vào trong, phía sau là Lục Thiên Tư đi cùng.

 

Đừng nghĩ anh đến đây chỉ với Lục Thiên Tư, cả đoàn người đằng sau đi theo kia kìa.

 

Bao vây toàn bộ Ninh gia.

 

Ninh lão gia và Ninh Tuyết hãi khi nhìn thấy Mộ Viên Bách, anh…anh sao đến đây chứ?

 

Mộ Viên Bách ngồi xuống ghế đầy tùy tiện, cả Lục Thiên Tư cũng vậy.

 

Bộ đôi này mỗi khi song kiếm hợp bích khiến ai trong thành phố cũng khiếp sơj.

 

” Ninh Hinh đâu?” Mộ Viên Bách nhìn Ninh lão gia hỏi.

 

” Con rể, quý hóa quá, con đến Ninh gia…”.

 

” Ninh Hinh đâu?” Mộ Viên Bách lập lại lần hai, trong mắt anh, làm gì xem lão già này là ba vợ cơ chứ?

 

” Con rể…con hỏi gì kì vậy, từ khi con kết hôn với Ninh Hinh, con bé nó đâu…”

 

” Ninh lão gia, Ninh gia hiện tại đều bị tôi bao vây cả rồi, ông nên giao người ra đi ” Mộ Viên Bách nói, không xem Ninh lão gia trong mắt mình là gì.

 

Lão cáo già này, ông ta nham hiểm đến đâu anh không biết sao?

 

” Con…con rể…” Ninh lão gia nghe Mộ Viên Bách nói mà khiếp sợ, mặt mũi cũng tái mét luôn rồi.

 

” Mau giao Ninh Hinh ra đây, nếu không…” Mộ Viên Bách kiên nhẫn nói tiếp, trong lòng như dầu sôi lửa bỏng vì lo lắng cho Ninh Hinh rồi.

 

” Chuyện đó…” Ninh lão gia ngập ngừng, không tin được kẻ lập dị này lại muốn tìm đến Ninh Hinh?

 

Cậu ta đã quan tâm đến con câm đó?

 

Người sợ nhất là Ninh Tuyết, lúc nãy còn đắc ý nhất định Mộ Viên Bách sẽ không đếm xỉa đến con câm đó, nhưng nào ngờ…

 

Người tính đúng là không bằng trời tính!

 

Lục Thiên Tư có vẻ hơi mất kiên nhẫn, anh đưa tay lên:” Ninh lão gia, tôi mất kiên nhẫn rồi đấy “.

 

Một nhóm người mặc đồ đen xông vào, trên tay đã cầm súng sẵn, chỉa thẳng vào phía Ninh lão gia và Ninh Tuyết.

 

Mộ Viên Bách đứng dậy, anh điềm đạm nói:” Một là trả lại Ninh Hinh cho tôi, hai là người các người đầy lỗ “.

 

” Mau…mau…đưa con câm đó ra…” Ninh Tuyết sợ đến xanh mặt, cô quay sang nhìn hai thuộc hạ gần đó.

 

Hai tên thuộc hạ gấp gáp chạy đi, đi đến nhà kho lôi Ninh Hinh ra.

 

Ninh Hinh cả người đầy thương tích, quần áo cũng rách rưới vài chỗ, được lôi ra ném mạnh lên sàn, Mộ Viên Bách và Lục Thiên Tư liền trừng to mắt mà nhìn lấy.

 

Lục Thiên Tư định tiến đến, ai ngờ Mộ Viên Bách đã nhanh hơn một bước, anh liền ôm Ninh Hinh lên.

 

Cả người cô chỉ là vết roi, không cần nghĩ cũng biết ai làm chuyện khốn nạn này rồi.

 

” Ra tay! “.

chương 19 : không mảnh vải

Vừa dứt lời, người của Mộ Viên Bách liền đưa súng hướng về phía hai tên thuộc hạ của Ninh gia, hai tên đó liền bị bắn trúng chỗ chí mạng.

 

Đoàng

 

Nhìn hai tên thuộc hạ ngã xuống, Ninh Tuyết và Ninh lão gia liền sợ xanh mặt.

 

Mộ Viên Bách ôm Ninh Hinh lên, anh mặc kệ máu dính vào áo mình, mặc cho mình là người sạch sẽ.

 

” Chuyện hôm nay, hai người sẽ không xong đâu ” Anh nói, sau đó ôm Ninh Hinh rời đi.

 

Lục Thiên Tư cũng không vội bằng anh, vì anh biết bây giờ cũng đâu chen vào giữa Mộ Viên Bách và Ninh Hinh được.

 

Anh đứng đó, đi đến chỗ Ninh Tuyết.

 

Thú vui của Lục Thiên Tư là đem dao phẫu thuật bên mình, anh nhẹ nhàng rút ra, đưa lên cổ Ninh Tuyết.

 

” Anh…anh tính làm gì?” Ninh Tuyết sợ đến run rẩy, hai chân sắp đứng không vững rồi.

 

” Cô có nghe chuyện này chưa?”.

 

” Rằng dao phẫu thuật rất bén đó, rất rất rất là bén “.

 

 

Mộ Viên Bách ôm Ninh Hinh lên xe, lúc này cô tỉnh táo được một chút, nhận ra mình đang ngồi trong lòng anh.

 

Anh…anh đến cứu cô ra khỏi đó rồi sao?

 

Ninh Hinh đưa tay kéo áo anh, cả người cô chỉ là vết thương và máu, Mộ Viên Bách không sợ bẩn sao?

 

” Ngồi yên đi ” Mộ Viên Bách nhìn xuống thấy cô đã tỉnh, anh quát lớn tiếng với cô.

 

Ninh Hinh cảm thấy Mộ Viên Bách như vừa đánh vừa xoa, cô chỉ biết nhắm mắt lại.

 

” Mộ tổng, thiếu phu nhân…” Thư kí Lâm đang lái xe, cậu lên tiếng.

 

” Cậu lo mà lái xe về nhà nhanh nhất có thể đi ” Mộ Viên Bách hầm hực nói.

 

Máu từ vết thương trên người Ninh Hinh đều dính lên người anh, nhưng đó không phải là điều làm anh tức giận, mà điều làm anh tức điên lên là Ninh Hinh bị thương.

 

” Mộ tổng…quần áo của thiếu phu nhân ” Thư kí Lâm nhìn lên gương chiếu hậu, cậu ngập ngừng nói.

 

Lúc này Mộ Viên Bách mới chú ý đến, tên lão già này cuối cùng đã dùng gì đánh con ngốc này đến nổi quần áo cũng không được lành lặn chứ?

 

Mộ Viên Bách vội cởi áo vest ra, anh khoác lên người Ninh Hinh, không để những chỗ nhạy cảm phơi ra.

 

” Thư kí Lâm ” Mộ Viên Bách lên tiếng.

 

” Tôi cho cậu năm phút, tăng hết tốc lực phải về nhà trong vòng năm phút nữa ” Mộ Viên Bách cố chấp ra lệnh.

 

” Nhưng Mộ tổng…luật…”.

 

” Nhanh lên, cậu còn năm phút “.

 

Mộ Viên Bách không quan tâm thứ gì, anh bây giờ là bất cần đời, bất chấp đường đua…à nhầm đường đi để về nhà.

 

Thư kí Lâm đâu dám làm trái, cậu đành miễn cưỡng một chút, tăng tốc một chút.

 

Nói là một chút, nhưng nếu sơ xài là đến làm bạn với Diêm Vương liền luôn.

 

 

Thư kí Lâm tăng hết tốc lực để về biệt thự nhanh nhất có thể, vừa về đến, anh đã ôm thẳng Ninh Hinh về phòng cô.

 

Nhìn cô cả người thương tích thế này, cô bây giờ cũng không tỉnh táo, Mộ Viên Bách xắn tay áo lên, anh đành đích thân làm vậy.

 

Lấy hộp thuốc ra, bên trong có sẵn kéo, Mộ Viên Bách đành để cô nằm đó, anh cầm kéo lên.

 

Xoẹt

 

Tiếng kéo cắt vang lên, Mộ Viên Bách đang cắt quần áo của Ninh Hinh. Người cô chỉ toàn vết thương, chỉ đành cắt bỏ bộ đồ này để dễ dàng bôi thuốc hơn.

 

Lục Thiên Tư đuổi theo cũng đã về kịp, biết rõ Mộ Viên Bách sẽ đưa Ninh Hinh về phòng, anh liền đi tìm cả hai, dù sao anh cũng là bác sĩ…có thể…

 

Lục Thiên Tư đứng hình, nhìn Mộ Viên Bách đang cắt quần áo của Ninh Hinh, anh vội đưa tay lên che mắt mình lại.

 

” Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi ” Lục Thiên Tư vội lên tiếng.

 

Nhìn thấy Lục Thiên Tư, Mộ Viên Bách liền dừng tay, anh vội kéo mền lên phủ người Ninh Hinh lại.

 

” Lục…Thiên Tư ” Mộ Viên Bách gầm gừ, giọng nói không mấy vui vẻ.

 

Làm sao vui vẻ nỗi chứ hả? Lục Thiên Tư suýt chút nữa là cái gì cũng nên thấy rồi đấy?

 

” Tôi xin lỗi, tôi sai rồi ” Lục Thiên Tư quay lưng với tốc độ nhanh không tưởng, anh vội chạy đi.

 

Đứng lại cho Mộ Viên Bách nả cái kéo vào người mình à? Lục Thiên Tư anh cũng đâu có ngu, với lại chuyện lúc nãy là tai nạn, anh cũng chưa thấy gì hết.

 

Đúng là chưa thấy gì hết ahaha.

 

Mộ Viên Bách đen mặt, anh tiếp tục công việc của mình. Nhìn đống vải bị mình cắt ra không thương tiếc, anh đỡ Ninh Hinh ngồi lên, chu đáo bôi thuốc cho cô.

 

Có vẻ Mộ Viên Bách hơi mạnh tay, làm Ninh Hinh đau nên cô tỉnh lại, cũng có chút gọi là tỉnh táo rồi.

 

” Đau sao?” Thấy cô mở mắt nhìn mình, anh quan tâm hỏi.

 

Ninh Hinh chớp mặt nhìn anh, lúc này mới cảm nhận được tay anh đang đặt dưới eo cô.

 

Ninh Hinh cúi đầu xuống, thấy trên người mình không có mảnh vải che thân, cô trợn to mắt lên.

 

Như phản xạ tự nhiên, cô đưa tay lên đẩy Mộ Viên Bách đến ngã xuống giường, còn mình thì nhanh tay vớ lấy mền quấn mình vào trong.

 

Mộ Viên Bách bị cô đẩy ngã, không kịp phản ứng đã ngã một cú đau như vậy rồi.

 

Anh bò ngồi dậy, xoa xoa cái đầu bị đập xuống đất vừa nãy.

 

” Ninh Hinh…đau đấy…” Anh nhìn cô, bộ dạng càng lúc càng đáng sợ.

 

Mộ Viên Bách kiên nhẫn đứng lên, anh tiến đến dùng sức kéo mền ra khỏi người Ninh Hinh, còn cô thì giằng co lại mặc dù bản thân đang bị thương.

 

” Cái gì nãy giờ cũng thấy rồi, cô che cái gì chứ?”.

 

” Còn không mau để tôi bôi thuốc, cô muốn bị nhiễm trùng sao?” Anh lao đến, đè cô nằm dưới thân mình, quát lớn.

 

Bị anh lớn tiếng với mình, Ninh Hinh càng lúc sợ hơn, cô vùng vẫy, càng lúc càng đi đến giới hạn của Mộ Viên Bách.

 

Anh đúng là đang mất kiên nhẫn rồi, Mộ Viên Bách nắm lấy hai tay cô, giữ chặt lên đỉnh đầu, anh cúi xuống mạnh bạo chiếm lấy môi cô.

 

” Còn quậy nữa là tôi ăn cô luôn đấy! “.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.