Cô vợ câm !!Tổng Tài Yêu Đii

chương 16 + 17

trước
tiếp

Buổi tối, Mộ Viên Bách về nhà, thấy cô để lại khăn choàng cổ của mình trên bàn. Cô trả lại sao?

 

Anh cầm lên, đi sang phòng tìm cô.

 

” Cầm lấy đi ” Mộ Viên Bách để xuống, anh nhìn cô nói.

 

Ninh Hinh đang đọc sách, thấy anh cho mình khăn choàng cổ có chút bất ngờ.

 

” Tôi còn nhiều lắm, cô cứ giữ lấy đi, ra ngoài nên giữ ấm cho bản thân, đừng ăn mặc mỏng manh quá ” Mộ Viên Bách quan tâm nói.

 

Chuông cửa dưới nhà lúc này vang lên,anh quay đầu:” Để tôi xuống mở cửa “.

 

Không cần nhìn xem là ai đến, cũng biết được là ai rồi…

 

Mộ Viên Bách xuống mở cửa, nhìn thấy Lục Thiên Tư, anh hỏi:” Cậu đến đây làm gì?”.

 

” Đến kiểm tra cho Ninh Hinh, xem vết thương của cô ấy sao rồi ” Lục Thiên Tư lái xe vào, xuống xe thản nhiên nói.

 

Mộ Viên Bách làm biếng nói lại, anh quay người đi vào nhà.

 

” Cô ấy trong phòng, lên đấy kiểm tra nhanh rồi về đi ” Mộ Viên Bách khó chịu nói.

 

Lục Thiên Tư nghe vậy liền không đáp, anh đi thẳng về phía cầu thang, không nói một câu nào với Mộ Viên Bách.

 

Mộ Viên Bách đến sofa ngồi xuống, trong lòng có chút khó chịu, càng nghĩ lại càng thấy sai sai, khoan đã…

 

Vết thương của Ninh Hinh là ở bụng, nếu Lục Thiên Tư đến kiểm tra thì…

 

Mộ Viên Bách khẩn trương đứng dậy, anh vội đi lên phòng của cô, bình thường leo cầu thang rất tao nhã, hôm nay anh như muốn bay lên lầu một cách nhanh nhất có thể vậy.

 

Xông vào phòng Ninh Hinh, thấy cô đang nằm trên giường, còn Lục Thiên Tư thì đang đứng đó.

 

” Làm gì mà vào phòng không gõ cửa vậy?” Lục Thiên Tư hỏi.

 

” Cậu…cậu kiểm tra chưa?” Mộ Viên Bách hỏi.

 

” Chưa, bây giờ này ” Lục Thiên Tư đáp, rồi quay đầu nhìn cô.

 

” Vén áo lên một chút đi Ninh Hinh ” Lục Thiên Tư dịu dàng nói.

 

Ninh Hinh nghe đến vén áo liền đỏ mặt, cô dè chừng nhìn Lục Thiên Tư, tại sao phải vén áo chứ? Mộ Viên Bách còn đang đứng đó.

 

” Vén áo lên mới xem được vết thương của cô ” Lục Thiên Tư giải thích.

 

Mộ Viên Bách đi đến, anh đặt tay lên vai của Lục Thiên Tư.

 

” Ra ngoài ” Anh lên tiếng.

 

” Hả?” Lục Thiên Tư ngớ ra, ra ngoài? Ra ngoài làm cái gì?

 

” Ra ngoài, tôi sẽ kiểm tra sau đó báo lại cho cậu ” Mộ Viên Bách kiên nhẫn nói.

 

Làm sao nah có thể để Ninh Hinh kéo áo lên cho Lục Thiên Tư thấy chứ?

 

” Này cậu đừng có mà vô lí, lúc phẫu thuật cái gì nên thấy cũng thấy rồi, bây giờ chỉ kiểm tra cậu ngăn cản là sao? Mấy ngày ở bệnh viện..”

 

” Ra ngoài, đừng để tôi nói tiếng thứ tư ” Mộ Viên Bách liếc nhìn Lục Thiên Tư, ánh mắt đầy sát khí, cả người cũng đáng sợ.

 

Lục Thiên Tư đầu hàng:” Được rồi, tôi ra ngoài “.

 

Lục Thiên Tư rời đi, Mộ Viên Bách đứng nhìn Ninh Hinh nằm đó.

 

” Vén áo lên ” Anh nói, giọng không mấy dịu dàng lắm, có vẻ đang nổi giận nhưng cố kiềm nén.

 

Ninh Hinh nhìn anh, dè chừng lần hai.

 

” Cô muốn Lục Thiên Tư kiểm tra cho à?” Thấy cô không kéo áo lên, anh thật sự nổi giận hỏi.

 

Ninh Hinh liền lắc đầu, cô không có ý đó, nhưng cơ mà…

 

Mộ Viên Bách không để cô làm rồi mất thì giờ, anh tiến đến, tự tiện kéo áo của cô lên.

 

Ninh Hinh sợ hãi, liền nhắm mắt lại, đỏ cả tía tai hết lên.

 

Mộ Viên Bách đang làm cái gì thế kia..anh…vô..lý quá rồi đấy!

 

Im lặng một hồi lâu, Mộ Viên Bách mới kéo áo cô xuống, anh đứng dậy khỏi giường.

 

Nghe tiếng đóng cửa, Ninh Hinh mới chịu mở mắt ra nhìn, anh…anh đi khỏi phòng rồi?

 

Mộ Viên Bách xuống nhà, nhìn Lục Thiên Tư đang ngồi ở sofa.

 

” Sao rồi?”.

 

” Rất tốt, hồi phục khá nhanh ” Mộ Viên Bách điềm đạm nói.

 

Nếu anh không xen vào lúc nãy, có lẽ đêm nay nuốt không nổi cục tức rồi.

 

” Sao tự dưng cậu xen ngang vào chi vậy?”.

 

” Vậy cậu muốn kéo áo cô ta lên?” Mộ Viên Bách hỏi lại.

 

Lục Thiên Tư nghe vậy bật cười:” Lúc ở bệnh viện, tôi kiểm tra cho ấy đều như vậy mà “.

 

” Cậu…cậu…”.

 

” Mộ Viên Bách, đừng nói…”

 

” Cậu đang chua nhé?”.

 

 

Đánh đuổi mãi Lục Thiên Tư cũng đã chịu đi về, đuổi mãi mới đi, tên này đúng là quá mặt dày hơn cả mặt đường rồi.

 

Ngồi ăn cơm cùng cô, Ninh Hinh còn ngại chuyện lúc nãy, cô không dám ngẩn đầu nhìn anh, Mộ Viên Bách cũng đoán được cô đang ngại về chuyện gì, anh cũng không lên tiếng mà im luôn.

 

” Sau này giữ khoảng cách với Lục Thiên Tư đi ” Mộ Viên Bách ăn xong, anh bỏ đũa xuống thì lên tiếng.

 

Ninh Hinh ngẩn đầu nhìn anh.

 

” Nếu để báo chí chú ý đến vợ của Mộ Viên Bách thân thiết bất bình thường với bạn thân của anh ta thì người chịu tiếng xấu là cô thôi ” Anh nhắc nhở cô.

 

Ninh Hinh gật đầu, thật ra giữa cô và Lục Thiên Tư cũng không có ý gì nhưng mà…

 

Anh là đang nhắc nhở cô để giữ hình tượng hay còn ý khác mà ẩn ý bên trong?

 

Mộ Viên Bách nhìn cô, sau đó im lặng quay lưng đi, anh không nói thêm gì nữa.

 

Lục Thiên Tư cũng một lúc đi quá xa rồi, là bạn thân của anh, nhưng lại quá gần gũi vợ anh.

 

Ý gì đây? Muốn đánh nhau à?

Cảm ơn các bạn ủng hộ truyen-net.com !

Những ngày sau đó Ninh Hinh luôn đón xe bus đến Mộ thị để đưa cơm trưa cho anh.

 

Mộ Viên Bách cũng cùng cô ăn cơm trưa. Nói thẳng ra thì ngày ba bữa, cả hai đều ngồi ăn cùng. Chuyện này làm cho Ninh Hinh càng lúc vui vẻ hơn. Mộ Viên Bách thì mỗi đêm đều đọc lén nhật kí của cô, thấy cô ghi lại tâm trạng của mình, anh cũng an tâm khi suy nghĩ của cô tích cực hơn nhiều.

 

Chẳng biết từ khi nào, mỗi đêm sang phòng Ninh Hinh như thói quen của Mộ Viên Bách, mặc cho trước kia anh không ngó đến cô một cái.

 

Thoáng chốc cũng đã trôi qua thêm một tháng, hôn nhân của cả hai cũng được hai tháng rồi.

 

Chỉ còn bốn tháng nữa, Mộ Viên Bách sẽ viết đơn li hôn, cô và anh đường ai nấy đi.

 

Nghĩ đến đây, lòng Ninh Hinh có chút buồn.

 

Hôm nay cũng thế, sau khi dùng bữa trưa với anh ở Mộ thị, cô ra về.

 

Mộ Viên Bách không biết hôm nay bị gì, anh chủ động đi theo sau cô, muốn biết cô thường làm gì bên ngoài.

 

Đi theo Ninh Hinh một đoạn, anh nhìn thấy cô đứng nói chuyện với một người phụ nữ.

 

Đó hình như là…

 

” Mộ tổng, đó là Ninh Tuyết – chị gái cùng cha khác mẹ với thiếu phu nhân ” Thư kí Lâm bên cạnh báo cáo.

 

Mộ Viên Bách đi làm trò thế này còn kéo cậu theo, thật không thể hiểu được mà.

 

Mộ Viên Bách im lặng quan sát, do đứng từ xa nên anh không hề biết cô và Ninh Tuyết kia đang nói gì.

 

” Sau khi kết hôn với Mộ Viên Bách mà mày vẫn còn sống đến giờ sao?” Ninh Tuyết hỏi.

 

Ninh Hinh cúi đầu, cô không muốn nhìn thấy con người này, một con người chỉ mang đến đau thương cho cô.

 

” Người như Mộ Viên Bách mà mày cũng chịu được, anh ta cũng chịu được mày, đúng là một kẻ lập dị chơi cùng một kẻ câm ” Ninh Tuyết nói.

 

Cô ta không hề biết Mộ Viên Bách đã tiến gần hơn, anh đã nghe thấy.

 

Cả mặt đen như mây giông, thư kí Lâm dĩ nhiên cũng nghe thấy rồi, sợ hãi đen mặt.

 

Không xong rồi…

 

Ninh Tuyết kia sắp xong rồi.

 

Ninh Hinh nghe Ninh Tuyết nói anh như vậy, cô liền trợn mắt lên.

 

Nói cô sao cũng được, nhưng không được nói đến Mộ Viên Bách.

 

Thấy Ninh Hinh trợn mắt nhìn mình, Ninh Tuyết bật cười.

 

” Sao? Muốn mắng lắm à? “.

 

” Đứa câm như mày làm sao mà mắng lại được? Tao nói gì sai sao?”.

 

” Vả lại…thứ câm như mày lại dám trợn mắt với tao sao?”.

 

Ninh Tuyết bất ngờ giơ tay lên, định tát vào mặt Ninh Hinh thì.

 

Bụp

 

Mộ Viên Bách lao đến như bay, anh chụp lấy tay Ninh Tuyết, bóp chặt cổ tay của cô ta.

 

” Cô…đang làm gì đấy?” Mộ Viên Bách gầm gừ hỏi, tay bóp chặt lấy Ninh Tuyết hơn.

 

Tay bị anh siết chặt như vậy, Ninh Tuyết liền đau đớn mà hét lên:” Bỏ…bỏ..ra…đau…”.

 

Mộ Viên Bách có vẻ không thương hoa tiếc ngọc, anh còn dùng sức mạnh hơn chút, thỏa rồi mới bỏ ra.

 

Anh đưa tay kéo Ninh Hinh vào lòng mình, nhìn Ninh Tuyết trước mắt.

 

” Loại người như cô, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi “.

 

” Nếu không, tôi sẽ ném thẳng cô vào thùng rác đấy “.

 

Mộ Viên Bách lạnh lùng nói, anh kéo cô rời đi.

 

Nắm chặt tay Ninh Hinh, Mộ Viên Bách không nói gì cứ lôi cô đi như vậy.

 

Ninh Tuyết xoa xoa cổ tay mình. Mộ Viên Bách đó…

 

” Đúng là thằng điên ” Ninh Tuyết thầm chửi, cổ tay bị Mộ Viên Bách bóp đến muốn nứt xương ra rồi.

 

 

Mộ Viên Bách kéo Ninh Hinh đi một đoạn, anh nhận ra mình nắm chặt tay cô, làm cổ tay Ninh Hinh đỏ ửng lên.

 

” Đau sao?” Anh lo lắng hỏi.

 

Ninh Hinh gật đầu. Cô xoa xoa cổ tay mình, đây chỉ là do anh không chú ý đến, chứ lúc nãy nhìn Ninh Tuyết bị anh bóp đến không thương tiếc là đau đớn như thế nào rồi.

 

Mộ Viên Bách do khó chịu trong người, anh hít thật sâu để giữ bình tĩnh.

 

” Xin lỗi “.

 

Anh nói xong, đi ra bắt taxi.

 

Do đi theo cô quá xa, nên bây giờ về công ty lấy xe cũng là một vấn đề.

 

Anh kéo cô ngồi vào taxi, căn dặn tài xế rồi nói:” Về nhà trước đi, tôi sẽ về sau “.

 

Anh đóng cửa lại, để Ninh Hinh ngồi taxi về.

 

Thư kí Lâm lúc này mới chạy đến, thật ra là do Mộ Viên Bách kéo cô đi nhanh quá, cậu đuổi theo không kịp.

 

” Mộ…Mộ tổng…”.

 

” Về công ty “.

 

Mộ Viên Bách nói, anh im lặng đi bộ về.

 

Thư kí Lâm vừa chạy thục mạng, bây giờ lại nghe mệnh lệnh từ anh như muốn tắt thở.

 

Lại…lại phải đi nữa hả?

 

 

Ngày hôm sau.

 

Sau vụ việc hôm qua, Ninh Hinh trong lòng luôn cảm thấy bất an. Mộ Viên Bách mạnh tay với Ninh Tuyết như thế..

 

Thể nào cũng…

 

Trong lòng không mấy an tâm, nhưng Ninh Hinh cũng cố làm ngơ đi.

 

Cô đến đưa cơm trưa cho anh như thường lệ, dùng bữa cùng anh xong thì lại ra về..

 

” Để tôi bảo thư kí Lâm đưa cô về, kẻo lại gặp bà điên đấy ” Mộ Viên Bách lên tiếng, anh đưa tay kéo cô lại.

 

[ Không cần đâu, tôi có thể tự về được ]

 

Vả lại, đâu phải xui mãi mà gặp Ninh Tuyết suốt được.

 

” Thật sự ổn?” Mộ Viên Bách hỏi.

 

Thời gian gần đây anh và cô rất thân thiết cũng như gần gũi với nhau, anh hạ mình ở cạnh cô, cũng không xa lánh như trước.

 

Ninh Hinh gật đầu, cô kéo tay ra khỏi anh, mỉm cười chào tạm biệt rồi rời khỏi phòng làm việc của Mộ Viên Bách.

 

Trong lòng Mộ Viên Bách cứ cảm thấy bất an, anh không biết sao sáng giờ cứ thấy khó chịu, nhìn Ninh Hinh rời đi như vậy lòng càng bức rứt hơn.

 

Là sao nhỉ?

 

 

Ninh Hinh vừa đi ra cửa của Mộ thị thì điện thoại có người gọi đến.

 

Là…ba cô?

 

Cô có cảm giác mấy không lành, có vẻ như Ninh Tuyết đã chạy về mách lẻo với Ninh lão gia rồi.

 

Cô đành nhấn bắt máy.

 

[ Mày lập tức về Ninh gia cho tao ]

 

 

Ninh gia.

 

Ninh Hinh bước vào nhà, nơi đây…là nơi cô không hề muốn trở về.

 

” Quỳ xuống ” Ninh lão gia vừa thấy cô liền quát lớn, Ninh Tuyết ngồi bên cạnh thì kiêu ngạo.

 

Ninh Hinh cắn môi dưới, cô quỳ xuống.

 

” Mày dám đánh Ninh Tuyết sao? Loại em gái như mày quá vô phép vô tắc rồi ” Ninh lão gia đứng dậy, không ngừng mắng chửi cô.

 

Đánh?

 

Ninh Hinh cô làm gì dám đánh Ninh Tuyết? Cô ta đã thêm dầu vào lửa sao?

 

” Quản gia, lấy roi mây ra đây “.

 

” Hôm nay tôi sẽ đánh cho nhị tiểu thư biết rằng phải có lễ có nghi. Mày đừng cứ nghĩ kết hôn với Mộ Viên Bách sẽ rời khỏi được nơi này?”.

 

Quản gia bước ra, trên tay cầm roi mây đã được chuẩn bị sẵn.

 

Ninh lão gia cầm lấy, không ngừng đánh lên người cô.

 

Chát

 

Chát

 

Chát

 

Ninh Hinh nắm chặt tay, nhắm mắt lại chịu đựng những đòn roi của Ninh lão gia.

 

Mỗi lần ông tức giận chuyện gì, cô đều phải chịu những đòn roi này.

 

Chát

 

Chát

 

Tiếng roi mây không ngừng vang lên, Ninh lão gia liên tục dùng sức đánh lên người Ninh Hinh.

 

Đến khi quần áo của cô cũng rách vì bị đánh, máu chảy đầy người.

 

Ninh Hinh cũng không chịu được mà ngã người xuống.

 

” Ba,đánh nữa nó sẽ chết đó ” Ninh Tuyết giả vờ tốt bụng lên tiếng.

 

” Nó đánh con, con còn bảo vệ nó sao?” Ninh lão gia quay sang nói.

 

” Ba, em ấy còn nhỏ, em ấy chưa hiểu chuyện “.

 

” Thay vì cứ đánh thế này, sẽ làm ba mệt đó “.

 

” Cứ giam em ấy vào nhà kho, bỏ đói hai ngày, rồi trả về Mộ gia là được rồi ba “.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.