Cô vợ câm !!Tổng Tài Yêu Đii

chương 14 + 15

trước
tiếp

Sáng hôm sau.

 

Mặc dù nửa đêm ngồi nghe anh tự luyến về nhan sắc của mình nhưng cô vẫn thức sớm, nấu bữa sáng cho anh.

 

Lúc ở Ninh gia cô cũng đã thức khuya dậy sớm nên đã quen rồi.

 

Mộ Viên Bách cầm áo vest xuống nhà, nhìn thấy cô đang loay hoay trong bếp anh tiến đến ,kéo ghế ngồi xuống.

 

” Lại đây ” Anh lên tiếng.

 

Ninh Hinh đang loay hoay làm gì đó, nghe anh gọi cô dừng tay lại, vội đi đến bên anh.

 

Mộ Viên Bách kéo ghế ra, rồi tiện tay kéo cô ngồi xuống.

 

” Cô không ăn sáng à? ” Anh hỏi.

 

Ninh Hinh lắc đầu, cô không có thói quen ăn sáng.

 

Trước kia đi học cùng Ninh Tuyết, cô phải dậy sớm đi bộ đến trường, cả thời gian ăn cũng không có nữa là.

 

Thấy cô lắc đầu, Mộ Viên Bách đẩy đĩa thức ăn của mình sang cho cô.

 

” Ăn đi “.

 

Anh đẩy ghế đứng dậy:” Cả li sữa bên cạnh, cô phải uống cho hết “.

 

” Sau này mỗi buổi sáng hãy chuẩn bị hai phần ăn sáng, cho tôi và cho cô “.

 

” À còn nữa, đây là địa chỉ công ty của tôi, nếu cần cứ đến đó “.

 

” Tối nay tôi sẽ về sớm “.

 

Mộ Viên Bách nói xong quay đi, anh ra ngoài lấy xe đến công ty.

 

Ninh Hinh ngơ ngác, cầm tấm danh thiếp của Mộ Viên Bách mới đặt lên bàn.

 

Cô mỉm cười.

 

 

Đúng như lời anh nói, tối nay anh đã về sớm cùng cô dùng bữa tối.

 

Ăn xong thì phòng ai nấy về, Ninh Hinh cả ngày ở nhà rất vui, vì Mộ Viên Bách đã chịu ăn cơm cùng cô.

 

Đứng ở trên lầu, thấy Ninh Hinh qua cửa sổ, đêm hôm cô không ngủ còn chạy ra ngoài vườn tưới cây.

 

Thật không hiểu nỗi.

 

Ninh Hinh này nhiều lúc làm người khác không hiểu được là cô đang nghĩ gì. Ngày ngày im lặng, chỉ cúi đầu chào anh rồi lại thôi.

 

Nguyên nhân gì khiến cô không nói chuyện? Cô là bị câm từ bé hay là sao?

 

Mộ Viên Bách đứng nhìn Ninh Hinh bên dưới, nhìn kĩ lại…

 

Trông Ninh Hinh thật sự rất mỏng mang, đàn ông nhìn lấy chỉ muốn lao vào ôm lấy thôi.

 

Chắc Mộ Viên Bách anh là người không có mắt nhìn và nhận ra sớm chuyện đấy quá.

 

 

Ba ngày sau.

 

Mấy ngày nay anh luôn cùng cô ăn sáng và dùng bữa tối. Chỉ có bữa trưa là không ăn cùng nhau, cô bắt đầu tò mò buổi trưa anh ăn gì.

 

Ninh Hinh lo lắng anh bỏ bữa, cô đành làm cơm trưa cho anh, sau đó đi đến địa chỉ trên danh thiếp mà Mộ Viên Bách từng đưa cho cô.

 

Bắt xe bus đến đó, Ninh Hinh vui vẻ nắm chặt hộp cơm trong tay. Đây là cô đặt rất nhiều tâm huyết để làm bữa trưa cho anh đó.

 

Đứng trước tòa nhà to lớn, thì ra đây là Mộ thị sao.

 

Thật lớn…

 

Lớn hơn ngoài sức tưởng tượng của cô luôn!

 

Ninh Hinh hít thật sâu, cô đi vào trong.

 

Tiếp tân nhìn thấy Ninh Hinh, cách ăn mặc giản dị, một chiếc váy dài qua đầu gối, chân đi hài, bên ngoài cũng chỉ khoác một chiếc áo len mỏng.

 

Với thời tiết bây giờ, cô gái này chịu đựng quá giỏi rồi.

 

” Cho hỏi cô tìm ai? ” Nhân viên tiếp tân dịu dàng hỏi.

 

Ninh Hinh cũng đã chuẩn bị trước, cô lấy trong túi ra một quyển sổ và cây bút, cô ghi vào đó.

 

[ Tôi đến tìm Mộ Viên Bách. Xin lỗi, tôi không nói chuyện được ]

 

Tiếp tân nhận lấy cuốn sổ. Đọc dòng chữ đấy, cô gái này là ai…sao dám gọi thẳng tên Mộ tổng như vậy?

 

” Thiếu phu nhân ” Thư kí Lâm vừa đi xuống, nhìn thấy cô liền hỏi.

 

Ninh Hinh quay đầu, thấy thư kí Lâm liền vui mừng.

 

” Cô đến tìm Mộ tổng sao? ” Thư kí Lâm hỏi, quan sát chiếc túi trên tay cô đang cầm.

 

Nhân viên tiếp tân nghe đến ba chữ thiếu phu nhân ngớ ra. Phải rồi, Mộ tổng kết hôn với nhị tiểu thư Ninh gia, nghe nói là cô gái đó không nói được.

 

” Để tôi đưa thiếu phu nhân đến phòng làm việc, Mộ tổng vừa mới ra ngoài, lát nữa ngài ấy sẽ về “.

 

Thư kí Lâm chu đáo bảo.

 

Ninh Hinh cúi đầu, coi như nói lời cảm ơn.

 

Bước vào thang máy cùng thư kí Lâm, cậu im lặng quan sát nhìn Ninh Hinh.

 

Thiếu phu nhân không lạnh sao? Thời tiết bây giờ cũng đâu phải ấm áp gì mà…

 

Cửa thang máy mở ra, thư kí Lâm dẫn Ninh Hinh đến phòng làm việc của Mộ Viên Bách.

 

” Thiếu phu nhân ngồi đây đợi Mộ tổng nhé ” Thư kí Lâm nói.

 

Ninh Hinh gật đầu.

 

Thư kí Lâm rời đi.

 

Cô lấy hộp cơm ra, đặt xuống bàn, mỉm cười nhìn hộp cơm do mình làm ra.

 

Ninh Hinh đứng lên, cô định rời đi thì nghe tiếng Mộ Viên Bách một lúc một gần.

 

Đừng…

 

Đừng nói anh trở về sớm như vậy nha?

 

” Tôi nói này Mộ Viên Bách…”.

 

Bên ngoài, tiếng của Lục Thiên Tư vang lên, anh đi cùng Lục Thiên Tư sao?

 

Cô sợ hãi, nhìn ngang nhìn dọc trong phòng làm việc của anh. Cô liền nảy ra ý tưởng, liền chạy đến bàn làm việc của Mộ Viên Bách, thu mình lại ngồi dưới gầm bàn.

 

Mộ Viên Bách mở cửa ra, Lục Thiên Tư cũng đi theo sau.

 

Nhìn thấy hộp cơm trên bàn, cả hai bốn mắt nhìn nhau.

 

” Cái gì đây? ” Lục Thiên Tư đi đến,cầm lên đưa cho Mộ Viên Bách.

 

Mộ Viên Bách mở ra, kiểu trang trí này..

 

Là của Ninh Hinh? Cô đến đây sao?

 

” Cậu gọi cơm hộp à? ” Lục Thiên Tư hỏi.

 

Mộ Viên Bách không đáp, anh đóng hộp lại, đặt xuống bàn.

 

Anh tiến đến bàn làm việc, định lấy tài liệu đưa cho Lục Thiên Tư thì bất ngờ thấy Ninh Hinh đang ngồi gọn dưới gầm bàn.

 

Thấy anh nhìn mình, Ninh Hinh sợ hãi tròn xoe mắt nhìn ngược lại Mộ Viên Bách.

 

” Sao đấy? ” Lục Thiên Tư thấy Mộ Viên Bách đơ ra liền hỏi.

 

” Không sao “.

 

Mộ Viên Bách đáp, anh bất ngờ kéo ghế, ngồi xuống.

 

Thấy anh ngồi sát lại gầm bàn, Ninh Hinh càng sợ hãi, cô nép mình vào.

Cảm ơn các bạn ủng hộ truyen-net.com !

” Ô, vậy là rất tốt rồi ” Lục Thiên Tư thốt lên.

 

” Cậu đi được rồi đấy ” Mộ Viên Bách nói.

 

Lục Thiên Tư đen mặt, anh đành cầm thứ mình cần rời đi, tên này, thích thì gọi đến, thích thì đuổi đi.

 

Tên điên!

 

Đợi Lục Thiên Tư rời đi, Mộ Viên Bách cúi xuống nhìn Ninh Hinh:” Cô định ngồi dưới đấy luôn à? “.

 

Ninh Hinh lúc này vội chui ra, cuối cùng không cẩn thận đụng vào bàn.

 

Bốp

 

Nghe tiếng cụng đầu rõ luôn.

 

Mộ Viên Bách thở dài, đúng là con người hậu đậu hết sức.

 

Anh đưa tay kéo cô ra, Ninh Hinh ngồi bệch dưới sàn nhìn anh đang ngồi trên ghế.

 

” Cô chui vào đây làm gì? Việc gì phải tránh mặt? ” Mộ Viên Bách đứng dậy, anh ngồi thấp người xuống, đưa tay chỉnh lại tóc cho Ninh Hinh.

 

Ninh Hinh cắn môi dưới, bởi vì cô tự tiện đến đây,lại không có sự cho phép của anh, sợ Mộ Viên Bách nổi giận nên…

 

” Đã ăn trưa chưa? ” Anh kéo cô đứng dậy hỏi.

 

Ninh Hinh lắc đầu.

 

” Vậy đến ăn cùng đi ” Anh đi lại sofa ngồi xuống, mở hộp cơm ra.

 

Ninh Hinh đứng lì ở đó, Mộ Viên Bách quay sang nhìn cô:” Đến đây, mau lên”.

 

Thư kí Lâm lúc này đẩy cửa đi vào, trên tay cầm li cà phê nóng, nhìn thấy Mộ Viên Bách ngồi đó liền đơ ra.

 

” Mộ…Mộ tổng…ngài về khi nào vậy ạ?” Thư kí Lâm lấp bấp hỏi, đi đến đặt li cà phê xuống.

 

Mộ Viên Bách nhìn thư kí Lâm.

 

” Cà phê…cho thiếu phu nhân, tôi thấy cô ấy…”.

 

Thư kí Lâm nói được một nửa nhận ra mình lỡ miệng, trước đây Mộ Viên Bách đã bảo không được gọi Ninh Hinh là thiếu phu nhân.

 

” Sao không nói nữa?” Mộ Viên Bách hỏi.

 

” Tôi…tôi thấy cô ấy đang rất lạnh “.

 

Thư kí Lâm nói xong liền chạy đi, ai ngu đâu ở lại cho bị chửi chứ?

 

Thấy thư kí Lâm ba chân bốn cẳng chạy đi, Mộ Viên Bách đưa tay lấy li cà phê đưa cho cô.

 

Lúc này anh nhận ra cô đúng là ăn mặc thiếu vải, à nhầm…

 

Thiếu ấm áp mới đúng.

 

Áo khoác mỏng như vậy, cô chịu được với thời tiết bây giờ sao? Còn không có khăn choàng cổ và găng tay nữa là.

 

” Cô không lạnh sao?” Mộ Viên Bách nhìn cô nói.

 

Hỏi cho vui thôi, chứ anh thấy cô đang cóng cả người lên kia kìa.

 

” Cô không còn cái áo khoác nào dày hơn một chút à?” Mộ Viên Bách hỏi tiếp.

 

Ninh Hinh lắc đầu.

 

Nắm chặt li cà phê để ấm người, Ninh Hinh cũng đỡ run vì lạnh hơn.

 

Mộ Viên Bách cởi áo vest của mình ra, anh khoác lên vai cho Ninh Hinh.

 

” Ăn trưa thôi, ăn xong tôi đưa cô về nhà “.

 

Anh lạnh lẽo nói, giọng có chút không vui.

 

Vợ của Mộ Viên Bách đến một cái áo ấm để mặc cũng không có, nếu để Lục Thiên Tư hay bên nhà chính biết, chắc Mộ Viên Bách anh đi đời.

 

Mà nghĩ lại cũng đúng, Ninh Hinh ở nhà ăn mặc rất giản dị, cô cũng không có nhiều quần áo, hành lí cô đưa đến Mộ gia chỉ vỏn vẹn hai vali.

 

Nếu như là những tiểu thư khác, chắc kéo cả xe tải đem đến luôn đấy!

 

 

Anh nói anh sẽ đưa cô về nhà sau khi dùng bữa trưa xong, nhưng cô đã từ chối, bảo rằng mình có thể tự về được.

 

” Cô tự về được sao?” Mộ Viên Bách không an tâm hỏi, chuyện lần trước cô bị cướp rồi bị đâm làm anh không mấy tin tưởng vào việc để cô đi một mình thế này.

 

[ Tôi tự về được mà ]

 

Ninh Hinh viết vào cuốn sổ, đưa anh đọc.

 

Anh đọc rồi nhìn cô, thở dài, có vẻ cô rất muốn tự về và không làm phiền đến anh rồi.

 

Anh cởi khăn choàng cổ của mình ra, choàng lên cho cô.

 

” Nhớ giữ ấm cho bản thân, hiểu chứ?” Anh dịu dàng nói, mỉm cười nhìn cô.

 

Đây là lần đầu tiên anh ấm áp với cô như vậy, làm Ninh Hinh có chút đơ ra, cô đơ như tượng rồi đỏ mặt, nhanh chóng rời khỏi Mộ thị.

 

Mộ Viên Bách quay người về phòng làm việc, đi đến thang máy anh lại dừng chân, quay người lại chỗ tiếp tân.

 

” Sau này cô ấy đến cứ dẫn cô ấy lên phòng làm việc của tôi ” Anh căn dặn.

 

” Vâng,tôi sẽ làm vậy vào lần sau khi Ninh tiểu thư đến ” Tiếp tân nói.

 

Mộ Viên Bách là kẻ lập dị, nhất định sẽ không công nhận một cô vợ câm là vợ mình, tốt hơn là vẫn nên xưng hô sao cho đúng để không chọc anh giận.

 

Mộ Viên Bách nghe ba chữ Ninh tiểu thư không mấy vui vẻ, dù sao cũng là vợ anh, cấp dưới anh lại gọi cô như vậy.

 

” Sau này gọi cô ấy là thiếu phu nhân “.

 

 

Ninh Hinh ngồi trên xe bus, cô nắm chặt khăn choàng cổ của anh, không nỡ choàng để giữ ấm. Nó có mùi nước hoa của Mộ Viên Bách đọng lại, một mùi hương dịu nhẹ và thật thơm.

 

Ninh Hinh mỉm cười vui vẻ, cô cảm nhận được một sự ấm áp giữa trời lạnh như thế này rồi.

 

Về đến nhà, Ninh Hinh đem khăn choàng cổ để trong phòng anh, có chút không nỡ, không phải cô muốn giữ lấy để giữ ấm cho bản thân, nhưng nó là của Mộ Viên Bách, cô muốn giữ lại thứ gì đó của anh bên cạnh mình.

 

Nhưng…

 

Nhưng mà…

 

Cô cũng không phải vợ anh, cũng không được anh xem là vợ mình, có lẽ vẫn nên trả lại hơn là chiếm lấy một mình.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.