Cô vợ câm !!Tổng Tài Yêu Đii

chương 12 + 13

trước
tiếp

Thời gian sau Ninh Hinh ở viện khoảng một tuần rưỡi, cô không muốn ở viện nữa nên đành xin Lục Thiên Tư cho mình về nhà.

 

Mấy ngày gần đây Mộ Viên Bách cũng cho người đem thức ăn đến, có cả đồ tẩm bổ cho Ninh Hinh, anh cũng đến vài lần, vì công việc nên đều chỉ được mười phút rồi rời đi.

 

Nhưng như vậy đủ làm Ninh Hinh vui rồi.

 

Hôm nay cô xuất viện, nhưng Mộ Viên Bách không đến đón, đành để Lục Thiên Tư đưa về.

 

Ngồi trên xe, Ninh Hinh tâm trạng đầy thoải mái, thật ra cô thích về nhà hơn là cứ ở bệnh viện nằm một chỗ như vậy.

 

” Cô nhớ đấy, vết thương của cô chưa khỏi hẳn. Không được làm gì quá sức, chủ nhật tôi sẽ đến kiểm tra cho cô ” Lục Thiên Tư căn dặn lần thứ N cho Ninh Hinh biết, để cô gái này chạy nhảy lần nữa thì có mà quỳ lạy thôi.

 

Ninh Hinh gật đầu, mặc dù anh đã nói nhiều lần rồi, từ lúc ở bệnh viện đến lúc lên xe rồi về nhà.

 

 

Ninh Hinh chào tạm biệt Lục Thiên Tư, cô vào nhà.

 

Mộ Viên Bách quả là con người thích sạch sẽ và kĩ tính, mặc dù cả tuần nay cô không có ở nhà nhưng anh cũng tự lau dọn mọi thứ, trong nhà đều sạch sẽ và sáng bóng.

 

Ninh Hinh đem đồ về phòng, bất ngờ khi thấy ga giường và chăn của mình được đổi. Chăn của cô dày hơn, trong phòng cũng đã được gắn máy sưởi.

 

Là do Mộ Viên Bách làm sao? Trong nhà ngày chỉ có anh và cô thôi mà.

 

Ninh Hinh có chút vui, cô đưa tay ôm lấy chiếc chăn mới của mình.

 

 

Đến tối, Mộ Viên Bách về. Anh biết hôm nay cô đã xuất viện về nhà, nhìn thấy cô đang trong bếp đi ra, trên người còn mang tạp giề.

 

Thấy anh, Ninh Hinh cúi đầu.

 

” Tôi về phòng tắm rửa “.

 

Mộ Viên Bách nói, anh đi thẳng lên cầu thang.

 

Ninh Hinh bất ngờ, đây là lần đầu khi anh đi làm về nói chuyện với cô, còn nói là mình sẽ đi tắm?

 

Ninh Hinh loay hoay vào trong bếp, cô hâm thức ăn lại cho nóng sau đó dọn ra, đợi anh xuống ăn.

 

Mộ Viên Bách tắm xong đi xuống thấy Ninh Hinh đang lau cửa kính, đêm hôm còn đi lau cửa làm gì?

 

” Cô làm gì vậy?” Mộ Viên Bách hỏi.

 

Ninh Hinh quay đầu lại, trên tay còn cầm chiếc khăn.

 

Mộ Viên Bách đi đến, anh giành lấy chiếc khăn bẩn trên tay cô, rồi tiện tay cởi tạp giề ra cho Ninh Hinh.

 

” Cô muốn đến bệnh viện nữa à?” Anh hỏi.

 

Cô vội lắc đầu.

 

” Vậy đi tắm đi, tắm trễ không tốt “.

 

Mộ Viên Bách nói, anh cầm tạp giề lẫn xô nước với cái khăn rời đi.

 

Ninh Hinh đành nghe lời anh, thật ra cũng không muốn cãi, mà có cãi anh cũng đâu hiểu cô nói gì.

 

Cả hai vốn bất đồng ngôn ngữ mà.

 

 

Ninh Hinh tắm xong thì ở lì trong phòng, thường thì cô đợi anh đi ngủ rồi cô mới ăn tối, bởi vì trước đây cả hai đều tránh né nhau mà.

 

Mộ Viên Bách bất ngờ đẩy cửa đi vào, anh nhìn cô ngồi ở bàn hỏi:” Cô không ăn tối à?”.

 

Ninh Hinh đang viết nhật ký thì thấy anh mà giật mình đến rơi cả bút.

 

Mộ Viên Bách tiến đến, nhặt bút lên cho cô.

 

” Xuống nhà ăn tối, nhanh đấy “.

 

Mộ Viên Bách đặt bút lên bàn, anh quay đi ra khỏi phòng của cô.

 

Ninh Hinh như bị đóng băng, cô đơ ra đó nhìn anh đang rời đi.

 

Mộ Viên Bách đang muốn ăn tối cùng cô sao?

 

Sao có thể chứ?

 

Không thể để anh giận, cô liền xuống nhà, thấy Mộ Viên Bách đang ngồi sẵn đợi mình ở đó.

 

Cô có chút hơi sợ, đi đến kéo ghế ra.

 

” Qua đây ngồi ” Anh nói, đưa tay kéo ghế bên cạnh mình.

 

Ninh Hinh run rẩy, nhưng cũng không dám làm trái ý anh.

 

Cô ngồi xuống cạnh anh, sau đó liền lấy cơm cho Mộ Viên Bách rồi đến mình.

 

Mộ Viên Bách cầm đũa lên, lần đầu anh động vào đồ ăn cô nấu trước mặt Ninh Hinh.

 

Thật ra anh đã ăn thử hôm cô nhập viện rồi.

 

Mộ Viên Bách im lặng ăn cơm, Ninh Hinh cứ ngồi nhìn anh, đến cả cơm cũng không đụng vào.

 

Thấy cô cứ đơ ra, Mộ Viên Bách gắp cho cô cái đùi gà, bỏ vào chén cô.

 

” Cô định ngắm nhan sắc của tôi đến no à?” Anh nhìn cô hỏi.

 

Ninh Hinh liền cúi mặt ăn cơm, không ngờ có thể ngồi chung bàn ăn với anh,Mộ Viên Bách còn gắp thức ăn cho cô nữa.

 

Có nằm mơ cũng không tin đây là sự thật nữa trời ạ!

 

Thấy Ninh Hinh cứ cắm mặt ăn, Mộ Viên Bách cũng không nói gì, anh cứ im lặng ngồi thản nhiên dùng cơm tối thôi.

 

 

Ăn tối xong thì Ninh Hinh dọn dẹp, tranh thủ lúc cô đang rửa bát dưới nhà, anh lọ mọ đi lên phòng cô.

 

Anh không muốn đọc lén nhật ký đâu, nhưng không hiểu sao anh lại thích làm trò này với nhật ký của Ninh Hinh.

 

Lật đến trang gần nhất, lúc nãy đi lên gọi cô xuống ăn cơm thì thấy cô đang ngồi đây, có vẻ đang viết nhật ký.

 

Nhưng mà…

 

” Trắng bóc vậy?”.

 

Mộ Viên Bách ngớ ra, cô chưa kịp viết thì bị anh kéo xuống ăn cơm sao?

Nửa đêm nửa hôm, Mộ Viên Bách như kẻ trộm sang phòng, thấy Ninh Hinh đã ngủ say, anh liền lén lút đọc nhật kí của cô.

 

[ Hôm nay tôi rất vui ]

 

Một dòng chữ ngắn gọn nhưng đủ làm Mộ Viên Bách hiểu rằng việc anh cùng cô ăn cơm làm cô vui như thế nào. Anh đi đến, kéo chăn lên đắp cho cô, rồi nắm lấy tay Ninh Hinh bỏ vào chăn.

 

Nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng, Mộ Viên Bách xuống nhà, anh liên lạc với Lục Thiên Tư.

 

 

Bệnh viện.

 

Lục Thiên Tư mới kết thúc ca phẫu thuật phức tạp, anh ngã người xuống sofa để giảm mệt mỏi.

 

Điện thoại có người gọi đến, đó là Mộ Viên Bách.

 

Anh đã bảo Mộ Viên Bách hãy xem xem cô sẽ ra sao mỗi ngày, để thay đổi suy nghĩ Ninh Hinh tích cực hơn.

 

” Sao rồi?”.

 

[ Có vẻ tốt, cô ta ghi rằng rất vui ]

 

” Vậy sao? Cậu đã làm gì để cô ấy vui vậy?” Lục Thiên Tư hỏi.

 

[ Chỉ là ăn cơm cùng cô ta, có gì sao? ]

 

” Không, không có gì. Đồ ăn Ninh Hinh nấu thế nào? ” Ít khi Mộ Viên Bách động đũa vào thức ăn người lạ nấu, ngoài đầu bếp quen ở nhà hàng hay đến và một số chỗ khác. Còn không thì đánh chết tên Mộ Viên Bách này cũng không ăn.

 

[ Cũng tạm ]

 

Nghe câu trả lời của Mộ Viên Bách, Lục Thiên Tư cũng đoán được khả năng nấu nướng của Ninh Hinh giỏi cỡ nào rồi.

 

” Ăn được bữa cơm rồi, thôi gắng ăn đến lúc li hôn đi ” Lục Thiên Tư nói.

 

[ Li hôn? ]

 

” Không phải cậu nói với cô ấy sau sáu tháng sẽ li hôn mà, Ninh Hinh đã nói vậy với tôi ” Lục Thiên Tư nói.

 

” Bây giờ cậu không nỡ à? “.

 

[ Làm gì có? Tôi sẽ li hôn sau khi hết sáu tháng ]

 

Lục Thiên Tư nghe vậy bật cười:” Vậy đến lúc đó tôi có thể bảo vệ Ninh Hinh rồi “.

 

” Người con gái như Ninh Hinh nhìn vào chỉ muốn bảo vệ, không có ai như Mộ Viên Bách cậu cọc cằn rồi đối xử thậm tệ như vậy đâu “.

 

 

Những lời Lục Thiên Tư nói qua điện thoại làm Mộ Viên Bách suy nghĩ mãi.

 

Anh hầm hực đến không ngủ được, chỉ biết ngồi trước màng hình máy tính không ngừng làm việc.

 

Bây giờ đã là ba giờ sáng, Mộ Viên Bách có vẻ không muốn ngủ luôn rồi.

 

Cạch

 

Ninh Hinh với bộ dạng ngớ ngẩn mở cửa phòng anh ra. Chả qua cô thấy đèn phòng anh còn sáng, nên cô tò mò đi sang.

 

” Cô không ngủ à?” Mộ Viên Bách thấy cô liền hỏi.

 

Ninh Hinh đưa tay dụi mắt, cô đang ngủ thì giật mình đấy chứ, sau đó thì khát nước nên định xuống nhà lấy nước thì nhìn thấy phòng anh sáng đèn như vậy này.

 

” Về phòng ngủ đi ” Mộ Viên Bách lớn tiếng nói.

 

Chẳng qua là còn hơi quạo về câu nói của Lục Thiên Tư qua điện thoại.

 

Ninh Hinh bị anh quát liền tỉnh ngủ, cô vội cúi đầu liên tục như là xin lỗi anh, sau đó vội chạy đi.

 

Nếu ở lại, sẽ chọc anh giận mất.

 

Thấy Ninh Hinh như thỏ con bị dọa đến phát sợ, Mộ Viên Bách bất lực dựa vào ghế.

 

Đúng thật như Lục Thiên Tư nói.

 

Ninh Hinh này nhìn vào chỉ muốn làm đàn ông bao lấy mà bảo vệ.

 

Chắc chỉ duy nhất có anh là cục súc với vô tâm đến như vậy.

 

” Ngớ ngẩn thật “.

 

Mộ Viên Bách đưa tay xoa huyệt thái dương, anh thở dài.

 

Nghĩ nhiều làm gì chứ?

 

Dù gì cũng còn năm tháng nữa sẽ li hôn với Ninh Hinh rồi?

 

Câu nói Lục Thiên Tư lại vang trong đầu anh. Mộ Viên Bách hầm hực đứng dậy, khó chịu trong lòng đi ra khỏi phòng.

 

Xuống nhà, anh nhìn thấy Ninh Hinh đang ngồi ở bàn, liên tục uống nước.

 

Thấy anh đi xuống, Ninh Hinh kinh hãi đến sặc nước.

 

” Khụ…khụ…khụ…”.

 

Cô đưa tay vỗ ngực mình, Mộ Viên Bách đi có thể phát lên tiếng động không? Bây giờ là nửa đêm, dọa người quá rồi đấy?

 

Mộ Viên Bách thấy cô sặc nước, anh đi đến:” Có sao không?”.

 

Cô vội lắc đầu, quơ tay quơ chân.

 

[ Tôi không sao ]

 

Thấy cô làm động tác, anh hiểu được một chút.

 

Thật ra thời gian cô nhập viện, anh đã học và ghi nhớ ngôn ngữ của người câm, muốn cả hai giảm khoảng cách bất đồng ngôn ngữ!

 

Mộ Viên Bách cũng không phải thánh, nhưng trí nhớ anh cực tốt, cũng may là học cũng nhanh sương sương.

 

Anh kéo ghế ngồi xuống, lấy chai nước bên cạnh cô cầm lên uống.

 

Ninh Hinh tròn xoe mắt nhìn anh.

 

Mộ Viên Bách không phải là người sạch sẽ à? Sao lại…

 

” Sao vậy? Tôi uống nước trông đẹp trai hơn bình thường à?” Mộ Viên Bách tự mãn hỏi.

 

Anh cái gì cũng giỏi, giỏi nhất là tự luyến.

 

Nghe anh nói, Ninh Hinh bật cười.

 

Nụ cười trên môi cô làm Mộ Viên Bách đơ ra. Cả tháng ở cạnh nhau, ngoài gương mặt u ám hoặc buồn bã, anh chưa thấy cô cười vui vẻ như vậy.

 

Trông cô cười…

 

Thật sự rất đẹp đấy!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.