Cô vợ câm !!Tổng Tài Yêu Đii

chương 10 +11

trước
tiếp

Thư kí Lâm về Mộ thị sớm hơn dự định, nhìn thấy thư kí Lâm, Mộ Viên Bách liền hỏi:” Cô ta ăn nhanh như vậy à?”.

 

” Dạ đâu có, bác sĩ Lục bảo sẽ lo phần còn lại nên tôi…” Thư kí Lâm đáp.

 

Nghe đến đây, Mộ Viên Bách bắt đầu đen mặt lại, tên Lục Thiên Tư này đang muốn chăn vợ anh giúp anh à?

 

Ai mượn đâu chứ?

 

Mộ Viên Bách bất ngờ đứng dậy, anh đập bàn một cái dọa thư kí Lâm phát sợ. Không phải lúc nãy anh còn vui vẻ lắm sao, sao bây giờ lại…

 

Mộ Viên Bách chỉnh lại quần áo chỉnh tề, anh cầm áo vest lên sau đó tiến ra cửa, thư kí Lâm thấy vậy liền hỏi:” Sếp…sếp…anh đi đâu vậy?”.

 

” Đi thăm vợ “.

 

Nói xong anh đóng cửa cái rầm, rồi nhanh chóng lái xe rời khỏi Mộ thị.

 

Thư kí Lâm đứng đơ ra đó, sếp vừa nói cái gì vậy? Đi thăm vợ?

 

Người đàn ông hôm nay nhất định không phải Mộ Viên Bách, cũng không phải sếp của cậu.

 

” Tôi không hiểu, tôi không hiểu “.

 

 

Mộ Viên Bách lái xe đến bệnh viện mà cứ ngỡ anh đi đua xe, còn chơi lớn vượt đèn đỏ để đến bệnh viện nhanh và sớm nhất, đến phòng bệnh của Ninh Hinh, thấy cô ngồi đó, Lục Thiên Tư đã rời đi lúc nào không hay.

 

Thấy anh cô liền giật mình, hôm qua trước khi ngất đi, cô nghe rõ được anh không muốn đưa mình đến bệnh viện vì sợ bẩn xe của anh. Đừng nói hôm nay anh đến để…

 

Mộ Viên Bách hầm hực đi đến bên giường, anh kéo ghế ngồi xuống, gương mặt đầy căng thẳng làm cô cũng căng theo.

 

Anh nhìn cô, Ninh Hinh liền như thỏ con, sợ hãi kéo mền lên.

 

” Đã ăn chưa?” Mộ Viên Bách hỏi, giọng nói có hơi…

 

Dọa người.

 

Ninh Hinh đơ người ra khi nghe anh hỏi, Mộ Viên Bách lại nhìn chằm chằm vào cô:” Sao không đáp? Cô không thích nói chuyện với tôi à?”.

 

Nói xong câu này, anh nhận ra mình đang tự vả vào mặt mình một cái tát thật mạnh.

 

Mộ Viên Bách hầm hực đến quên mất rằng Ninh Hinh không thể nói, cô tròn xoe mắt nhìn anh, anh liền cúi mặt ho vài cái.

 

” Khụ..tôi quên mất ” Anh ngại ngùng nói.

 

Không ngờ Mộ Viên Bách anh lại nói ra điều ngớ ngẩn như vậy.

 

Ninh Hinh chớp chớp mắt nhìn anh, cô bỗng đưa tay ra, kéo lấy tay anh.

 

Cô đặt ngón tay mình vào, viết cái gì đó vào tay anh. Mộ Viên Bách là người thông mình, anh đoán được cô đang viết chữ gì.

 

[ Tôi ]

 

[ Ăn ]

 

[ Rồi ]

 

Cô viết từng chữ lần lượt, sau đó liền buông tay anh ra, bởi vì cô biết cả hai là bất đồng ngôn ngữ, chỉ có Lục Thiên Tư mới hiểu động tác cô đang muốn nói gì, còn Mộ Viên Bách thì.

 

” Còn đau không?” Anh lại hỏi.

 

Ninh Hinh nhìn anh lần nữa, ánh mắt tràn ngập bất ngờ.

 

Cô lắc đầu, rồi kéo tay anh lần nữa.

 

[ Xin ]

 

[ Lỗi ]

 

” Tại sao phải xin lỗi?” Mộ Viên Bách nắm chặt tay cô, anh hỏi.

 

Bây giờ mới nhận ra rõ, tay của Ninh Hinh thật sự rất nhỏ.

 

Lục Thiên Tư lúc này ất ơ xuất hiện lần nữa, thấy Mộ Viên Bách đang nắm tay Ninh Hinh liền đứng hình như bị lag vậy.

 

” Ố là la ” Lục Thiên Tư lên tiếng.

 

Nghe giọng nói của tên bạn khốn nạn của mình, Mộ Viên Bách vội buông tay cô ra, quay sang nhìn Lục Thiên Tư.

 

” Sao lại buông tay rồi? Không phải lúc nãy còn nắm chặt vậy sao?” Lục Thiên Tư liền trêu chọc, trên tay còn cầm theo một cái túi xách.

 

Đây là túi của cô, tên cướp kia sau khi giật lấy thì phát hiện ra bên trong không có bao nhiêu tiền, hắn ta liền quăng tất cả không có giá trị vào bãi rác gần đó, cảnh sát tìm thấy nên đã báo cho Lục Thiên Tư. Vì anh đã liên hệ với cảnh sát, phải bắt được tên ác ôn đó, không thể để cho hắn lộng hành được, rồi còn đi hại người nữa.

 

Ninh Hinh thấy túi xách của mình, cô bất ngờ.

 

” Túi của ai vậy?” Mộ Viên Bách hỏi.

 

” Của vợ cậu đấy ” Lục Thiên Tư tiến lên, anh đưa túi xách cho Ninh Hinh.

 

” Tiền mặt bên trong tên cướp đã lấy rồi, còn mấy thứ khác có vẻ hắn không cần ” Anh dịu dàng nói.

 

Ninh Hinh đưa tay nhận lấy,cô vui mừng, may quá…điện thoại của cô vẫn còn.

 

Nhìn thấy cô cầm điện thoại lên, Mộ Viên Bách bất ngờ đưa tay ra, giành lấy điện thoại của Ninh Hinh.

 

Anh bấm bấm chọt chot gì bên trong, sau đó đưa lại cho cô.

 

Ninh Hinh đứng hình vài giây, Mộ Viên Bách không nói gì, anh đứng dậy.

 

” Đi đâu đấy?” Lục Thiên Tư hỏi.

 

” Về tập đoàn “.

 

Ninh Hinh nhìn vào màng hình, thì ra Mộ Viên Bách lưu số của anh vào cho máy cô, anh còn tự đặt tên là Viên Bách.

 

Ninh Hinh bất giác bật cười, Lục Thiên Tư nhìn thấy liền tò mò, anh nhìn vào.

 

” Ôi trời ” Lục Thiên Tư thốt lên.

 

Tên Mộ Viên Bách này thật sự bị ngã đau lắm đây nên mới như vậy, tên này…

 

Đang có ý gì đây không biết?

 

” Xem ra cô rất vui nhỉ?” Lục Thiên Tư nói.

 

Ninh Hinh gật đầu. Một tháng kết hôn vừa qua, cô không nghĩ anh sẽ chủ động cho cô số điện thoại của mình.

 

” Có thể cho tôi mượn được không?” Anh hỏi.

 

Ninh Hinh nhìn Lục Thiên Tư, cô đưa máy cho anh.

 

Lục Thiên Tư cũng gõ gõ bấm bấm rất nhanh, sau đó trả lại điện thoại cho Ninh Hinh.

 

” Sau này nếu có chuyện gì, tên Mộ Viên Bách không liên lạc được hãy gọi cho Lục Thiên Tư tôi, tôi sẽ đến bảo vệ cô “.

 

” Đừng lo, tôi sẽ làm người hùng của cô, không để ai ức hiếp cô đâu “.

Mộ Viên Bách phải tham gia cuộc họp quan trọng. Cả người đầy mệt mỏi rời khỏi công ty, bây giờ đã tối, cũng quá trễ rồi.

 

Anh về nhà, đèn đóm vẫn tối om, dĩ nhiên rồi…

 

Cô đang ở bệnh viện cơ mà.

 

Mộ Viên Bách về phòng tắm rửa để giảm mệt mỏi, sau đó liền đến bệnh viện.

 

Ninh Hinh lúc này còn ở trong phòng bệnh, cả ngày hôm nay cô cũng không ra ngoài. Lục Thiên Tư đã chu đáo chuyển cô đến phòng VIP, cả đời này cô chưa từng nghĩ mình sẽ được ở trong phòng bệnh sịn xò thế này.

 

Trước kia cô bị sốt hay bệnh đều chỉ lẻ loi một mình, thuốc cũng không dám uống trực tiếp mà phải uống lén. Có lần sốt cao đến mức nóng như bỏng da bỏng thịt, Ninh lão gia sợ cô mất mạng nên mới cho bác sĩ đến khám cho cô.

 

Nghĩ lại…

 

Cô cảm thấy ở cùng Mộ Viên Bách, tuy anh hơi cục súc và lạnh nhạt với cô, ít nhất anh cho cô chỗ ngủ ấm áp, không đánh đập cô.

 

Nước mắt Ninh Hinh bất giác rơi lã chã, cô vội đưa tay lau đi.

 

Mộ Viên Bách lúc này đi vào, thấy cô đang ngồi đó khóc, anh tiến đến:” Làm sao mà khóc?”.

 

Ninh Hinh thấy anh liền vội lau nhanh nước mắt đi. Cô lắc đầu ý muốn nói không sao.

 

Mộ Viên Bách nhìn cô, Ninh Hinh có vẻ luôn giữ khoảng cách với anh.

 

À mà khoan…

 

Người giữ khoản cách và tuyên bố đừng đến gần là anh cơ mà?

 

Ninh Hinh nhìn chằm chằm vào Mộ Viên Bách, không biết có chuyện gì hôm nay anh lại tận đây hai lần.

 

Mộ Viên Bách đang muốn nói cô đền xe mới cho anh sao?

 

Cái đó cô không đền được đâu, cô làm gì có tiền mua xe mới cho anh chứ?

 

” Bây giờ đã trễ rồi, cô không ngủ sớm đi?”.

 

Mộ Viên Bách hỏi.

 

Ninh Hinh nhìn anh, cô cứ chằm chằm vào người Mộ Viên Bách khiến anh căng thẳng hơn.

 

” Cô là bệnh nhân, cô nên ngủ sớm đi chứ “.

 

” Còn nữa, việc nhà còn đang đợi cô về làm kìa, không lẽ cô muốn ở đây để trốn việc à?”.

 

Mộ Viên Bách nói.

 

Thật ra anh đang tìm đường để cô nằm xuống nghỉ ngơi thôi.

 

Thấy anh đang nhắc nhở về bổn phận của mình, cô đành nằm xuống, đầy miễn cưỡng nhắm mắt lại.

 

Lục Thiên Tư lúc này đứng ở cửa, ra hiệu cho Mộ Viên Bách.

 

Anh dĩ nhiên nhìn thấy người anh em tốt nhất hệ mặt trời này rồi, thấy cô đã ngoan ngoãn nằm xuống, anh xoay lưng ra khỏi phòng để cô ngủ.

 

Nghe tiếng đóng cửa, Ninh Hinh liền mở mắt ra, Mộ Viên Bách đi rồi?

 

 

Phòng làm việc của Lục Thiên Tư, Mộ Viên Bách đầy tùy tiện ngồi xuống sofa, ngã người nằm xuống.

 

” Hôm nay ai xuôi khiến cậu đến đây tận hai lần vậy?”.

 

Lục Thiên Tư hỏi.

 

” Chỉ là đến xem cô ta ra sao thôi, vợ của Mộ Viên Bách nhập viện lại không thấy Mộ Viên Bách đâu, nếu báo chí biết lại có chuyện “.

 

Mộ Viên Bách nói.

 

” Ha? Cậu là người quan tâm đến mấy tờ báo lá cải đó hồi nào vậy? Trước đây bị nói là kẻ lập dị cậu cũng đâu chú ý đến ” Lục Thiên Tư dò xét.

 

Tên Mộ Viên Bách này sống là theo kiểu bất cmn đời, làm gì có chuyện bây giờ chú ý đến miệng lưỡi người đời chứ?

 

” À thì…”.

 

Mộ Viên Bách biết mình chối không thành rồi.

 

” Có phải cậu đang quan tâm đến Ninh Hinh? Lúc đầu không phải rất ghét à?” Lục Thiên Tư hỏi.

 

Tính tình của Mộ Viên Bách không phải dễ thay đổi như vậy. Để Mộ Viên Bách nhìn và chú ý đến rất khó, cuối cùng là chuyện gì khiến tên này thay đổi?

 

” Tôi đã đọc tiếp nhật ký của cô ta “.

Cảm ơn các bạn ủng hộ truyen-net.com !

Mộ Viên Bách bật dậy, anh bảo.

 

Anh không có hứng thú với việc đọc lén nhật ký của người khác đâu, nhưng lúc đấy như có ai đó kéo anh, thu hút anh nên anh mới…

 

” Tiếp? Ý cậu là lần trước cậu đọc chưa hết?”.

 

Lục Thiên Tư bất mãn hỏi.

 

Mộ Viên Bách lấy điện thoại trong túi áo ra, anh bấm bấm gì đó, sau đó đưa máy cho Lục Thiên Tư.

 

Thật ra anh đã chụp lại những trang gần nhất của cô đã viết vào, muốn đưa cho Lục Thiên Tư xem.

 

Lục Thiên Tư nhận lấy, anh im lặng đọc kỹ từng chữ.

 

Sau khi đọc xong, Lục Thiên Tư cau mày:” Chuyện này…”.

 

” Mộ Viên Bách, theo cách nhìn của tôi, mặc dù cậu hơi lạnh nhạt và cục súc với Ninh Hinh, nhưng tôi cảm giác được đối với cậu, cô ấy thấy Mộ Viên Bách cậu là người rất tốt ” Lục Thiên Tư nói.

 

” Tại sao cậu nghĩ vậy?” Mộ Viên Bách hỏi.

 

” Cậu đã biết việc của Ninh Hinh khi ở Ninh gia chưa?” Lục Thiên Tư hỏi tiếp.

 

” Có biết “.

 

Anh đã dùng cả buổi sáng để đọc sơ yếu về Ninh Hinh đấy, nên cũng đã biết rõ rồi.

 

” Đấy, nó chính là máu chốt. Ninh Hinh ở Ninh gia bị đối xử tệ bạc, thậm chí là ngày ngày bị nhiều trận đòn roi trên người. Nhưng từ khi sống với cậu, cậu nhận thấy cô ấy thế nào?” Lục Thiên Tư cố khai thác sâu hơn, hy vọng mình có thể giúp cuộc hôn nhân này đi đến hồi kết đẹp.

 

” Rất có trách nhiệm, làm việc rất siêng năng ” Mộ Viên Bách trả lời.

 

Câu trả lời có hơi cứng nhắc!

 

” Đó, mặc dù cậu không ngó ngàng đến cô ấy, nhưng ít nhất Mộ Viên Bách không động thủ và đánh đập Ninh Hinh, nên Ninh Hinh liền xem cậu là người tốt ” Lục Thiên Tư giải thích.

 

Mộ Viên Bách nghe xong liền ngớ người ra.

 

Tiêu chuẩn đánh giá người tốt của cô gái này kì lạ đến vậy à?

 

Anh hay buông lời cay đắng với cô như vậy, cô không ghét anh còn xem anh là người tốt sao?

 

” Ở Ninh gia Ninh Hinh chịu những chuyện khủng khiếp gấp mấy lần, khi ở cùng cậu ngoài việc bị cậu xa lánh thì nó lại giúp Ninh Hinh nghĩ thoáng hơn “.

 

” Mộ Viên Bách, đã làm người tốt rồi, làm đến cùng đi ” Lục Thiên Tư đi đến, vỗ vai anh.

 

” Ý cậu muốn nói là gì?” Mộ Viên Bách cau mày.

 

” Cậu sẽ làm niềm tin của Ninh Hinh, khiến cô ấy có niềm tin ở cuộc sống này hơn, sẽ không nghĩ đến chuyện tự tử và cái chết nữa “.

 

” Nếu cứ để cô ấy mất niềm tin với cuộc sống như vậy…”.

 

” Sẽ có hôm hai chúng ta nhận xác cô ấy về đấy!”.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.