CHỈ RUNG ĐỘNG VÌ EM

Chương 2: Bản tính khó dời.

trước
tiếp

Xe chậm rãi lái vào khu biệt thự Ngự Long, ngoài cửa sổ xe hiện lên phong cảnh quá đỗi quen thuộc, đôi mắt của Khương Dao bị nửa ánh sáng của bầu trời ánh lên màu cam ấm áp.

 

Rốt cuộc, cũng về đến nhà.

 

Xe dừng lại ở trước một căn biệt thự, cô kích động mở cửa xe chạy xuống, đi đến cốp xe lấy hành lý.

 

Cố Mục Niên cũng xuống xe, nhìn thấy bên môi cô hiện lên ý cười, anh giơ tay để lên phía sau đầu cô, nhẹ nhàng đẩy, ra lệnh: “Em đi vào trước đi, để anh lấy cho.”

 

Khương Dao do dự một chút, nhưng vẫn gật đầu.

 

Cố Mục Niên nói với Chu Mộc: “Anh ở trên xe chờ tôi, tôi còn muốn đi đến công ty một chuyến.”

 

Khương Dao đẩy cửa nhà đang khép hờ ra, nhìn thấy trong phòng khách có ba người —— ba Khương, mẹ Khương và mẹ của Cố Mục Niên.

 

Mẹ Khương nhìn thấy con gái, kích động đứng lên, đi lên trước: “Dao Dao, con đã về đến nhà rồi.”

 

Khương Dao ôm lấy mẹ, hốc mắt của hai người đỏ lên một chút, mẹ Cố ở bên cạnh nhìn thấy vậy, vẻ mặt tươi cười, nhưng trong mắt cũng chứa chút nước mắt.

 

Sau đó, Khương Dao đi đến chỗ ba Khương, ngồi xổm xuống trước xe lăn của ông. Mùa xuân năm ngoái, lúc ấy bởi vì ba Khương bị đột quỵ não, mệt nhọc quá sức, trước kia cơ thể của ông vốn dĩ rất cường tráng, còn bây giờ thì tóc mai hai bên cũng đã bạc đi rất nhiều, xem qua như già thêm mấy tuổi.

 

“Ba, con đã trở về.” Giọng nói của cô có chút nghẹn ngào.

 

Ba Khương gật đầu một cái, sờ sờ đầu của cô, giọng nói có chút khàn khàn: “Con gái ngoan, trở về là tốt rồi.”

 

Mẹ Cố vỗ vỗ bả vai Khương Dao; “Đứa bé ngoan, nhưng đừng như vậy. Học xong trở về là chuyện tốt”.

 

Khương Dao đứng lên, cầm tay mẹ Cố: “Dì Cố…”

 

“Chao ôi…”

 

Cửa lại truyền tới tiếng vang, là Cố Mục Niên cầm hành lý đi vào.

 

Mẹ Khương cảm thấy có chút áy náy, nói: “Ông nói xem, đứa nhỏ Mục Niên này, ở công ty bận rộn như vậy mà còn chạy tới đón Dao Dao một chuyến.”

 

Cố Mục Niên: “Không sao đâu ạ, vừa khéo buổi chiều con có chút thời gian rảnh.”

 

Mẹ Cố cũng trấn an nói: “Từ trước đến nay Mục Niên đều cưng chiều Dao Dao, đi đón con bé một chuyến cũng có sao đâu, vừa khéo hai anh em nó có thể ôn chuyện lại một chút mà.”

 

Khương Dao nghe thấy vậy, xấu hổ đến mức phải cúi đầu.

 

Cố Mục Niên nhìn thấy gương mặt đỏ ủng của cô, lặng yên không một tiếng động mà câu môi: “Ừm”

 

“Mục Niên đi vào ngồi đi, cũng chuẩn bị ăn cơm rồi.”

 

“Không được đâu dì Khương, con còn phải đi đến công ty, mọi người cứ ăn đi.”

 

Cuối cùng khi Cố Mục Niên đi rồi, thì Khương Dao đi theo ba vị trưởng bối nói chuyện phiếm.

 

Nhắc tới chuyện cô ở thành phố Birmingham học đại học về nghiên cứu sinh bên chuyên ngành thiết kế đá quý, mẹ Khương nói: “Thật sự phải cảm ơn dì Cố và chú Cố rất nhiều, bọn đã đã giúp Khương Dao không ít.”

 

Năm ngoái, sau khi ba Khương bị đột quỵ não, chuyện làm ăn buôn bán vật liệu gỗ của gia đình cũng bị sụp đổ, Khương gia nhanh chóng từ giàu có biến thành nợ ngập đầu. Mẹ Khương đem tất cả đồ tích góp đi cầm để lấy tiền, không có cách nào khác đành tạm thời dựa vào việc dạy đàn dương cầm để duy trì tiền chi tiêu cho Khương Dao ở nước ngoài. Đúng lúc đó Cố gia chìa tay giúp đỡ, để cho Khương Dao có thể học lên nghiên cứu sinh.

 

“Chuyện này có là gì đâu chứ? Tôi nhìn Dao Dao lớn lên từ nhỏ, coi nó như con gái trong nhà vậy. Còn ông Cố mấy ngày nay ở nhà nghỉ ngơi, có chút cảm nhẹ, cho nên không qua đây.”

 

“Không sao đâu, hẳn là tôi nên đi thăm ông ấy.” Thật ra hai nhà là hàng xóm, đi qua cũng chỉ tốn một phút đồng.

 

Trò chuyện trong chốc lát, thì người giúp việc mời mọi người đến bàn ăn cơm. Sau khi ăn xong, Khương Dao lôi kéo mẹ cô, nói muốn nghe bà ấy đàn dương cầm, rồi hai mẹ con trò chuyện thân mật một lúc, sau đó Khương Dao lên lầu sắp xếp lại hành lý.

 

Phòng của cô đã được thu dọn sạch sẽ, cô chỉ cần đem quần áo và sách dọn ra là được.

 

Một người làm việc thì luôn luôn tốn sức, dọn dẹp xong, cô mới có thời gian lấy điện thoại ra trả lời tin nhắn cho bạn bè.

 

Sau đó cô lại phát một tin lên vòng bạn bè, cùng với bức ảnh chạng vạng tối ở hoa viên phía sau biệt thự.

 

“Nhớ tháng chín hàng năm mùi hương quế thoang thoảng trong gió ở phía Nam, nhớ kỳ nghỉ hè hằng năm sẽ đi cắm trại dã ngoại ở sa giang, nhớ nhất vẫn là cửa hàng bán bánh kem chocolate trắng ở Nhất Trung. Khá tốt bây giờ không cần phải nhớ nữa.

 

Cô nghĩ rằng những người thân quen có thể thấy được, có rất nhiều bạn bè đoán được cô đã về nước, mọi người còn nói muốn hẹn hôm nào tụ họp một chút.

 

Cô ném điện thoại xuống, đi tắm rửa, sau đó xách laptop ngồi ở trên giường.

 

Cô nhập tìm “Tập đoàn Chí Sinh”, lập tức hiện ra bách khoa và official website của nó.

 

Tập đoàn châu báu Chí Sinh là nhãn hiệu trăm năm, Cố Mục Niên là người thừa kế đời thứ năm. Vài năm trước, nó là con dê đầu đàn trong ngành thiết kế đá quý ở trong nước, nhưng mấy năm gần đây cạnh tranh kịch kiệt, có mấy công ty vượt qua Chí Sinh, ví dụ như là IR và Bội Cẩm, mà bên ngoài không quá phổ biến, cho nên tiền đồ của Chí Sinh dần dần xuống dốc.

 

Cố Mục Niên ở dưới tình huống như vậy tiếp nhận công ty, áp lực hẳn là không nhỏ…

 

Cô lại ở trên bàn phím gõ xuống ba chữ “Cố Mục Niên”, lập tức có rất nhiều tin tức và hình ảnh liên quan tới anh hiện ra.

 

Đảm nhiệm chức CEO của tập đoàn châu báu Chí Sinh, học đại học khoa chính quy của trường giám định châu báu chuyên nghiệp trong nước, sau đó đi nước Mỹ học thêm hai năm thương học về nghiên cứu sinh ở trường Pennsylvania.

 

Giới thiệu thật xinh đẹp, giống như lúc trước mới quen cả ngày chỉ cà lơ phất phơ, không làm việc đàng hoàng, bây giờ người này so với cậu học sinh cấp ba năm đó thật sự giống như không phải là cùng một người.

 

Ai nói con trai lớn lên đều không hoàn toàn thay đổi chứ?

 

Cô đang suy nghĩ, điện thoại liền có một cuộc gọi video, là Hách Bội Bội.

 

Hách Bội Bội quan tâm cô, biết ngày hôm nay của cô rất thuận lợi, cô ấy mới an tâm thoải mái bắt đầu nói ra công việc của cô ấy có bao nhiêu mệt mỏi. Khương Dao cũng đau lòng cho cô ấy, cô biết công việc giáo viên này cũng không dễ dàng gì.

 

“Đúng rồi, cậu tìm công việc thế nào rồi? Suy nghĩ ra công ty tốt nào chưa? Hách Bội Bội biết công việc mà Khương Dao muốn làm nhất chính là nhà thiết kế châu báu, nhưng mà cô ấy còn chưa nghe cô nói thích công ty nào cả.

 

“Nghĩ kỹ rồi, cậu đoán xem?”

 

“Cái này mà còn phải đoán sao? Đương nhiên là Chí Sinh, tớ nói có đúng không? Hách Bội Bội làm sao mà không biết mối quan hệ của Khương Dao vào Cố gia chứ, nếu như cô trở về lại đi làm cho công ty đối thủ, cho dù Cố gia có đồng ý đi chăng nữa thì nhất định Khương Dao cũng không đồng ý.

 

“Ừm, cậu đúng là hiểu tớ.”

 

“Tất nhiên rồi.”

 

Sau khi cúp điện thoại, Khương Dao nhìn sơ yếu lý lịch của mình, khẽ mỉm cười, sau đó đem nó gửi đến tập đoàn Chí Sinh.

 

Đây là công ty cô muốn vào làm nhất.

 

Sau đó cô nhàn rỗi nhàm chán, click vào một video phỏng vấn của Cố Mục Niên.

 

Người bên trong màn hình mặc bộ tây trang thích hợp, sắc mặt lãnh đạm lạnh tanh, ánh mắt nặng nề. Anh phát biểu rõ ràng, khi nói đến khúc thú vị còn gợi lên ý cười bên khóe miệng. Phía dưới khu bình luận còn có rất nhiều con gái mê luyến nhan sắc của anh, nổi lên ý si mê.

 

Cả người anh đều tản ra mị lực nam nhân, Khương Dao thật sự có cảm giác anh trở nên khác hẳn.

 

“Cốc cốc cốc —— ”

 

Khương Dao nghe thấy tiếng gõ cửa, lập tức ấn nút tạm dừng, sau đó chạy xuống giường mở cửa.

 

Khi cô nhìn thấy Cố Mục Niên đứng ở ngoài cửa, cô có cảm giác như anh vừa mới bước ra từ trong video.

 

Một tay anh cầm áo khoác của tây trang, tay còn lại bỏ vào túi quần.

 

Anh bình tĩnh mà nhìn cô từ đầu đến chân, khi ánh mắt anh dừng lại ở đôi chân trần trên mặt đất của cô, anh nhíu mày một cái, ra lệnh: “Đi vào mang dép đi.”

 

Cô xoay người, anh cũng đi theo phía sau cô tiến vào phòng.

 

Trong lòng Khương Dao hiện lên một trăm dấu chấm hỏi, sao anh…lại tới nữa?

 

Cô mang đôi dép màu hồng phấn vào, quay đầu lại thì nhìn thấy anh đang nhìn bóng đêm ngoài cửa sổ.

 

“Anh mới từ công ty trở về sao?”

 

“Ừm.”

 

“Ăn cơm chưa?”

 

“Rồi, cho nên thuận tiện tới đây nhìn xem em một chút.”

 

Cô thật giống như không biết nên nói cái gì nữa. Trên đỉnh đầu treo một chiếc đèn kiểu Châu Âu chiếu ra ánh sáng màu vàng, chiếu xuống trên khuân mặt của cô. Đôi mắt cô khép lại, lông mi thật dài đang rũ xuống.

 

“Lần này trở về, em sẽ không đi nữa chứ?” Anh đột nhiên mở miệng.

 

Cô bỗng nhiên ngẩng đầu, giống như nhìn thấy đáy mắt anh chứa một cảm xúc vững chắc khác.

 

Cô mới hiểu được lời nói của anh: “Sẽ không đi nữa, đều đã học xong rồi.”

 

Anh ứng tiếng, vừa định quay đầu rời đi, lại đột nhiên nhìn thấy màn hình máy tính trên giường, ánh mắt ngừng lại một chút.

 

Khương Dao phát hiện anh đang xem cái gì đó, sắc mặt lập tức đỏ ửng. Cô gọi lớn một tiếng rồi bò lên giường, run tay mà lập tức gập màn hình máy tính lại, giọng nói bình thản lại xem lẫn sự chột dạ: “Em chỉ tùy tiện xem một chút…”

 

Rồi sau đó, khóe mắt hẹp dài của anh khơi mào, sắc mặt dần dần mang theo ý cười.

 

Cô nhìn thấy anh giơ tay cởi bỏ cúc áo sơ mi trắng, giọng nói khẽ nhếch: “Muốn nhìn sao, tự mình nhìn trực tiếp còn tốt hơn.”

 

Gió đêm đầu hạ lẳng lặng thổi lất phất, ánh sáng màu vàng ấm áp dừng lại ở trên người của hai người.

 

Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời. Khương Dao cảm thấy tính cách tự luyến này của anh ngược lại là một chút cũng không thay đổi…

 

“Đi trước đây.” Anh giơ tay vỗ vỗ đầu của cô.

 

Cái người này…Sao vẫn giống như trước đây, hở một chút là vỗ đầu của cô?!

 

Chờ sau khi anh rời khỏi đây, Khương Dao nhớ lại một màn vừa rồi, đột nhiên cô cảm thấy giống như anh không xa lạ như vậy, cô không tự chủ mà nở nụ cười.

 

Ba phút sau, người giúp việc Trương tẩu lại lần nữa gõ cửa phòng của Khương Dao.

 

Bà ấy đưa tới một phần bánh kem chocolate trắng cũng với sữa bò nóng.

 

Trương tẩu giải thích: “Bánh kem là do Cố tiên sinh mua về. Cậu ấy nói buổi tối sợ tiểu thư uống sữa bò lạnh không tốt cho dạ dày, lại nhờ tôi làm nóng sữa bò.

 

“Cố Mục Niên mua?

 

Cô đem điểm tâm đặt lên bàn, vốn dĩ buổi tối không thể ăn thức ăn có lượng calo cao như vậy, nhưng mà cô vẫn nhịn không được múc một ngụm bánh kem đưa vào trong miệng.

 

Cho đến khi hương vị quen thuộc tản ra khắp miệng, cô mới biết đây là hương vị của của hàng bánh kem ở Nhất Trung kia.

 

Xốp xốp mềm mại, chocolate trắng hòa lẫn với mùi sữa thơm, làm cho cô có cảm giác đặt mình vào mộng cảnh.

 

Cô lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn cho Cố Mục Niên.

 

Một phút sau, anh nhắn lại bốn chữ: “Em phát lên Weibo.”

 

Lúc này Khương Dao mới hiểu được nguyên nhân.

 

Cô ăn bánh kem, thì nhớ lại khoảng thời gian trước.

 

Khương gia và Cố gia là thế giao, ông nội của Khương Dao và ông nội Cố Mục Niên lúc còn trẻ là chiến hữu. Vừa khéo  mẹ Khương và mẹ Cố cũng là bạn học của nhau thời đại học, quan hệ cũng không tệ. Lúc Khương Dao học sơ trung, vì nguyên nhân đi học nên nhà cô dời dến bên cạnh Cố gia, cũng chính là căn biệt thự đang ở bây giờ. Hai nhà liền trở thành hàng xóm của nhau.

 

Năm sơ nhất Khương Dao cứ như vậy mà quen biết Cố Mục Niên.

 

Lần đầu tiên ăn bánh kem này, vẫn là năm học sơ nhị ấy, Khương Dao chạy tới Nhất Trung tìm Cố Mục Niên, anh đã mua cho cô.

 

Suy nghĩ tiệm phiêu, hương vị chocolate trắng trong miệng làm nhớ lại dòng ký ức cũ.

 

Bên kia Cố Mục Niên về đến nhà. Anh tắm rửa xong đi ra, thì nhìn thấy điện thoại có hai cuộc gọi nhỡ, tất cả đều đến từ người bạn tốt Vu Thần.

 

Vu Thần và Cố Mục Niên chơi với nhau từ lúc học sơ trung, đến bây giờ Vu Thần vẫn được mời làm luật sư cố vấn cho tập đoàn Chí Sinh.

 

Anh trở lại cầm điện thoại gọi qua, thì nghe thấy được giọng nói kích động ở đầu dây bên kia: “Khương Dao đã trở lại?!”

 

“Ừm.” Anh đi đến mép giường, từ trong ngăn tủ lấy ra một hộp thuốc lá, muốn đốt, nhưng cuối cùng vẫn đem nó cất vào.

 

“Thế nào, kích động không?”

 

Cố Mục Niên lạnh lùng mà ném qua một câu: “Cậu so với tôi còn kích động hơn.”

 

Vu Thần không để ý tới anh, tiếp tục nói: “Tôi nói cho cậu biết, đêm nay cậu mới tham gia tụ họp có một nửa liền vội vàng chạy về nhà, hóa ra là trong nhà có người.”

 

“Cậu lại nói bậy nói bạ nữa sao?”

 

“Tôi đây là nói thật! Chao ôi, người đã trở về, cậu thật sự không kích động sao? Người đó chính là người mà cậu…”

 

Anh cắt đứt lời nói của Vu Thần: “Tôi thấy người kích động nhất là cậu.”

 

“…Con mẹ nó, cậu thật sự giả bộ.”

 

Cố Mục Niên trực tiếp cúp điện thoại,không muốn cùng anh ấy tiếp tục đề tài này. Anh đi đến bên cửa sổ, nhìn đèn đường phía dưới, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Các bạn cũng có thể đọc thêm:
Phú đại gia ở rể
Rể quý trời cho
Công lược trái tim
   Nếu yêu anh là sai em nguyện vì anh sai cả đời


Thông tin chi tiết về bài viết mới Tại Fanpage
Nơi chúng ta nói xạo cùng nhau nha Group

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ. >

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  

Các truyện đang HOT :