CHỈ RUNG ĐỘNG VÌ EM

Chương 19: Trong nhà có người

trước
tiếp

Chu Mộc khiếp sợ, cũng mau xuống xe. Anh ta nhìn thấy Khương Dao từ từ nhắm hai mắt lại, nhíu mày, miệng lẩm bẩm cái gì đó, mà Cố Mục Niên nhìn cô một lúc rồi ôm cô đi về phía trước.

 

Đây lần đầu tiên Chu Mộc nhìn thấy Cố Mục Niên ôn nhu với phụ nữ như vậy! Anh ta biết hai người bọn họ có quan hệ anh em, nhưng cảm giác mối quan hệ của hai người có chút kì lạ …

 

Cố Mục Niên hạ giọng bảo Chu Mộc lấy túi công văn ở trên xe xuống.

 

Cố Mục Niên chậm rãi đi tới, cúi đầu nhìn cô gái nhỏ ở trong ngực mình. Làn da trắng nõn không chút tì vết, nhưng vẻ mặt hình như có chút tiều tụy.

 

Ra khỏi thang máy của tiểu khu, anh suy nghĩ một lúc rồi ôm Khương Dao vào nhà của mình. Chu Mộc mở cửa ra, cất túi công văn xong thì đi ra ngoài. Cố Mục Niên ôm Khương Dao vào phòng ngủ.

 

Anh nhẹ nhàng đặt cô nằm ở trên giường, tay anh vừa mới buông cô ra, thì quần áo của anh đã bị Khương Dao nắm lấy….”

 

“Ưm” Cô từ từ nhắm chặt hai mắt, miệng lại lẩm nhẩm gì đó.

 

Khóe miệng của Cố Mục Niên hơi cong lên, một giây sau, bàn tay của anh phủ lên bàn tay của cô, đem nhiệt độ cơ thể của anh truyền cho cô.

 

Bàn tay đang níu chặt quần áo của anh cũng dần dần thả lỏng, lại an tâm để anh nắm lấy. Cố Mục Niên giúp cô đắp chăn cẩn thận, sau đó chỉnh lại điều hòa ở trong phòng.

 

Sau khi làm xong, anh ngồi ở bên giường, tay anh vẫn nắm chặt lấy tay cô.

 

Anh nhìn cô, đáy mắt lướt qua vẻ cô đơn. Anh nhớ tới, anh đối với cô, đâu chỉ bốn năm?

 

Cô gái ngốc.

 

 

Ngày hôm sau, Khương Dao tỉnh lại trước, đầu tiên là lăn hai vòng trên giường, phát hiện có cái gì đó không đúng. Cô mở to mắt ra mới phát hiện đây không phải là phòng ngủ của mình!

 

Cô lập tức ngồi dậy, nhìn xung quanh một vòng, mới phát hiện ra đây là phòng ngủ của Cố Mục Niên. Cô chỉ nhớ đêm qua mình ngủ trên xe của anh, còn lại đều không nhớ gì cả..

 

Nhưng mà… Bây giờ đã là mấy giờ rồi? Sẽ không trễ giờ đi làm chứ? !

 

Sau đó cô mới nhớ lại là, hôm nay là thứ bảy, được nghỉ.

 

Cô rốt cuộc cũng an tâm, lười biếng duỗi eo, nhìn xuống quần áo của mình vẫn là bộ quần áo ngày hôm qua, sau đó nhảy xuống giường, đi ra phòng ngủ.

 

Đi ra phòng khách, cô nhìn thấy Cố Mục Niên ở trong phòng bếp, anh mặc quần áo ở nhà màu xám nhạt đang đưa lưng về phía cô, trong tay một cái vá đảo đều cái gì đó ở trong nồi.

 

Cô đi qua, giọng điệu mềm nhẹ: “Cố Mục Niên, buổi sáng tốt lành.”

 

Nghe thấy giọng của cô, anh quay đầu lại, nhìn thấy cô đứng ở cửa phòng bếp, trên mặt tràn đầy vẻ tươi cười.

 

Từ trong cổ họng của anh lên một cái “Ừm”, lại xoay người sang chỗ khác.

 

Khương Dao nói tiếp: “Tối qua thật xin lỗi, em đã chiếm đoạt của gường ngủ của anh. Đúng rồi, là anh ôm em lên đây?”

 

“Ừm.” Anh bổ sung thêm: “Còn rất nặng.”

 

“Hmm…” Cô bỉu môi. Cô biết mình có chút béo, nhưng mà nói chuyện cũng phải chừa cho cô chút mặt mũi chứ.

 

Cố Mục Niên cong môi, đem trứng gà cho vào trong đĩa, đưa cho cô: “Chuẩn bị một chút rồi ăn điểm tâm.”

 

“Vâng, em đi về trước rửa mặt đã.”

 

Khương Dao về nhà của mình thay quần áo sạch, sau khi quay lại thì Cố Mục Niên đã đem bữa sáng đặt ở bàn. Bánh mì nướng, trứng gà, rau quả.

 

“Cố Mục Niên, lần sau chúng ta ăn món ăn kiểu Trung Quốc được không? Mấy món Âu Tây em ăn đến sợ rồi.” Lúc Khương Dao ở nước ngoài, hầu như mỗi ngày đều ăn những món này.

 

“Buổi sáng em có thể dậy sớm để tới đây ăn điểm tâm sao?” Anh hỏi.

 

Khương Dao: “…” Được rồi, quả thật là cô thích ngủ nướng.

 

“Về sau em ngủ dậy sớm một chút có thể lại đây cùng anh ăn điểm tâm.”

 

Khương Dao gật đầu, nói cười xinh đẹp: “Vâng.” Cô ăn một miếng, bắt đầu cảm khái: “Em thấy anh thay đổi rất nhiều, trước kia anh đều không bao giờ vào phòng bếp.”

 

“Là do sinh hoạt bức bách.”

 

Ăn xong bữa sáng, Khương Dao lại nói muốn về nhà làm việc, Cố Mục Niên gọi cô lại: “Đem máy tính của em sang đây, anh có đồ muốn cho em xem.”

 

“Vâng.”

 

Khương Dao cầm máy tính của mình sang, đi vào thư phòng, Cố Mục Niên đang đọc sách. Cô ngồi ở trước bàn, đem máy tính mở ra, anh liền đi tới.

 

Anh đem USB của anh đưa cho cô, sau đó đứng ở bên cạnh cô, cuối xuống cầm lấy con chuột.

 

Khương Dao có thể cảm giác được anh và cô dựa vào thật sự gần nhau, tay anh chống ở trên lưng ghế dựa của cô, gần tới mức cô có thể ngửi được mùi nước xả vải nhàn nhạt trên quần áo anh.

 

Không biết như thế nào, cô lại đột nhiên thất thần, Cố Mục Niên kêu cô vài tiếng, cô mới phản ứng được.

 

“Đang nghĩ cái gì vậy?” Anh cúi đầu hỏi.

 

Khương Dao không biết phải nói như thế nào với anh vì giờ phút anh và cô quá gần nhau nên cô mới như vậy, bên má có xuất hiện tầng mây hồng, nhưng mà vẫn tỏ ra vẻ bình tĩnh nói: “Không, em có chút thất thần .”

 

Anh gõ xuống cái trán của cô một cái, lên giọng một chút: “Xem máy tính đi, đây gần như là bản thảo thiết kế, em đem chi tiết sửa lại một chút.”

 

“Vâng.”

 

Anh đứng lên, nói: “Em ở nơi này làm, anh đi đọc sách.”

 

Cô đưa tay ra dấu ok, hoàn thành nhiệm vụ mà anh giao. Bận rộn xong, cô cầm Notebook ra, bắt đầu nghĩ đến cách bố trí nhiệm vụ của mỗi người ở cuộc họp, mỗi người đều muốn làm một câu gì đó cho video quảng cáo.

 

Khương Dao suy nghĩ, nửa ngày vẫn không nghĩ ra được một câu. Cô không phải là người giỏi nên việc này đối với cô mà nói là quả thật là rất khó khăn.

 

Cuối cùng cô thật sự không có biện pháp, đứng dậy đi ra phòng khách. Cô nhìn thấy Cố Mục Niên đang đọc sách, vì thế liền đi lấy cho anh một ly nước, sau đó ngồi xuống bên cạnh anh.

 

“Uống nước đi.” Khương Dao đem ly nước đưa cho anh.

 

Cố Mục Niên mày dài thoáng nhướn, ngữ điệu khẽ nhếch: “Có chuyện gì?”

 

Khương Dao ngẩn ra, cô còn chưa mở miệng nói cái gì mà!

 

“Không có việc gì đâu… Em chỉ là nhờ anh xem giúp cái này thôi.”

 

Anh mỉm cười, nhận lấy ly nước. Khương Dao xê dịch mông, lại sát vào người anh: “Cố Mục Niên, em nghĩ không ra lời cho quảng cáo sắp tới, anh có rảnh không, xem giúp em với?”

 

“Không rảnh.”

 

“Đi mà…Anh giúp em xem đi nha”

 

“Anh đang đọc sách.”

 

Khương Dao bĩu môi, muốn đứng lên, tay bị kéo lại. Cô ngẩng đầu, liền thấy sự mềm mại trong ánh mắt, sau đó nghe anh nói: “Ngu ngốc, lấy tới đây.”

 

“Vâng!” Cô đem Notebook cầm tới.

 

“Chủ đề của chúng ta là ‘ Chí Ái ‘, có ít nhất là hai câu quảng cáo. Sáng nay phòng điều nghiên đã thông báo như vậy, cuối cùng xác định ba cặp tình nhân, đây là tư liệu của bọn họ.”

 

Cố Mục Niên nhìn tư liệu trong chốc lát, bảo Khương Dao lấy bút đến.

 

Anh suy tư vài giây, trên giấy viết xuống hai hàng chữ.

 

“Yêu là nước đổ khó lấy, không đụng phía nam tàn tường không quay đầu lại, yêu là thời gian cảnh dời, mà ta còn ở tại chỗ chờ.”

 

Anh có chút qua loa, nhưng mà lưu loát, viết rất hữu lực.

 

Khương Dao bị những chữ của anh kinh hãi đến: “Anh có thể!” Cô cho rằng anh là đàn ông sẽ không hiểu những cái này, nhưng mà anh còn hơn hẳn cô.

 

Cố Mục Niên đóng nắp bút lại: “Tùy thích viết .”

 

“Anh viết tốt hơn em nhiều” Cô thưởng thức mấy câu nói đó: “Em cảm thấy anh viết còn rất có đạo lý .”

 

Anh nhìn chăm chú vào bên mặt cô, đột nhiên mở miệng: “Đôi khi, yêu là đụng phải phía nam tàn tường, còn không quay đầu lại.”

 

Cô hơi giật mình: “Đây cũng giống như một dạng chấp niệm sao?”

 

Anh rũ mắt, đem câu viết lúc nãy đưa cho cô, cũng không trả lời lời câu hỏi của cô.

 

Khương Dao cũng không để ở trong lòng, nói: “Cám ơn anh, em đi báo cáo kết quả.”

 

Cố Mục Niên đứng dậy, hỏi cô: “Giữa trưa muốn ăn cái gì?”

 

“Anh nấu cơm sao?” Ánh mắt của cô sáng lên chứa đầy sự chờ mong.

 

“Chẳng lẽ trông cậy vào em?”

 

Khương Dao nở nụ cười, “Đều được, anh nấu ăn rất ngon nha.”

 

Cố Mục Niên đi vào phòng bếp, trùng hợp lúc này Vu Thần gọi điện thoại tới: “Cố Mục Niên, muốn đi ra cùng mấy người bạn ăn cơm hay không? Buổi trưa hôm nay tôi mời, lão Thạch cũng tới.”

 

Cố Mục Niên quay đầu nhìn về phía Khương Dao, nói với người trong điện thoại: “Không rảnh.”

 

“Cậu làm chi mà không rảnh?”

 

“Trong nhà có người.”

 

“? ? ! !” Vu Thần giật mình: “Người nào, Khương Dao sao? !”

 

“… Ừm.”

 

Vu Thần nở nụ cười: “Quả nhiên là em ấy, cũng đúng trừ em ấy ra còn có ai quan trọng với cậu nữa.”

 

Cố Mục Niên: “…”

 

Cúp điện thoại, Cố Mục Niên mở tủ lạnh ra, nhìn về phía rau dưa bên trong, đột nhiên nhớ tới vừa rồi anh nói với Khương Dao câu nói kia.

 

Yêu là đụng phải phía nam tàn tường, còn không quay đầu lại.

 

Anh cúi đầu, bất đắc dĩ cười.

 

 

Hoạt động thất tịch của Chí sinh đang hừng hực khí thế. Còn ở trong văn phòng của tập đoàn IR, mấy cổ đông đang nói chuyện phiếm.

 

Có người nói: “Cao tổng, trước mắt hoạt động thất tịch của công ty đã làm bước tuyên truyền, trước mắt xem ra có thể tốt hơn năm ngoái.”

 

Tổng tài của IR – Cao Tốn, giờ phút này đang cầm ly cà phê, dựa lưng vào ghế biếng nhác mà thanh thản nói: “Năm nay phải làm thật tốt để tôi xem Chí Sinh có động tác lớn gì.”

 

Lý Hâm lắc đầu cười: “Chí Sinh chỉ là tiếng sấm to nhưng mưa tí tách. Hoạt động chiêu mộ tình nhân, tuy rằng thanh thế thật lớn, nhưng mà trên thực tế hiệu quả đạt được nhất định không tốt, hơn nữa đây chính là một đoạn thời gian nóng bỏng. Cuối cùng vẫn là sản phẩm châu báu có uy tín ở trong lòng của người tiêu thụ.”

 

Lông mày Cao Tốn thoáng nhướng: “Đừng nên đánh giá thấp Chí Sinh.”

 

 

Giữa tháng 8, thời điểm nóng nhất ở thành phố T. Ve kêu xoay quanh bên tai, sau giờ ngọ ánh mặt trời ở trong không trung nhấp nhô.

 

Hôm nay còn cách thất tịch chỉ có hai ngày, đêm nay Chí Sinh tuyên bố đoạn nhỏ của video, chính thức mở ra hoạt động thất tịch.

 

Từ tháng 6 cho tới hôm nay, Chí Sinh tựa như là một bộ máy móc, vận chuyển với tốc độ cao, vì để khắc phục khó khăn. Trong lòng của mỗi người đều có sự chờ mong rất lớn, nhưng cũng sợ hãi kết quả không được tốt như trong tưởng tượng.

 

Khương Dao ngồi ở vị trí của mình đang ngẩn người. Mấy ngày nay cô làm việc không biết mệt mỏi còn bây giờ chỉ cần chờ đợi mùa thu hoạch mà thôi.

 

Cả một ngày hôm nay, cô thấy có nhiều người cầm văn kiện đi tới văn phòng tổng tài, hết người này đến người khác. Cô biết, giờ phút này Cố Mục Niên là người bận rộn nhất còn có áp lực lớn nữa.

 

Cô vốn định hôm nay có thời gian rãnh, muốn cùng anh nói chuyện phiếm, để cho anh buông lỏng một chút. Nhưng mà hiện tại cô lại không dám đi làm phiền anh.

 

Cô cúi đầu sửa sang lại văn kiện, một lát sau lại nghe thấy một trận tiếng bước chân trầm ổn.

 

Cô ngẩng đầu nhìn lên, tưởng rằng là trưởng phòng nào tới ai nhờ lại là Cố Mục Niên đi tới, đi theo phía sau anh là Tiểu Lý.

 

Các nhân viên đều đứng lên, sắc mặt lạnh nhạt của Cố Mục Niên dần dần chuyển sang nhu hòa, anh mở miệng: “Tất cả mọi người mấy ngày nay cực khổ, đêm nay còn phải tăng ca, đây là tôi mua trà chiều cho mọi người, Tiểu Lý cậu phân cho mọi người đi.”

 

Tiểu Lý đem trà chiều đưa cho mỗi người, bởi vì được sếp săn sóc và quan tâm nên trên mặt mỗi người đều giương lên tươi cười, giống như lại có thêm ý chí chiến đấu.

 

Khương Dao và Cố Mục Niên bốn mắt nhìn nhau, cô phát hiện ra tuy rằng anh có chút mỏi mệt, nhưng mi mày lại ẩn giấu ngạo khí cùng tự tin.

 

Bên môi cô khẽ nhếch, dùng khẩu hình miệng nói với anh tiếng “Cám ơn” .

 

Chỉ có mình Cố Mục Niên thấy được bên môi cô giơ lên độ cong rõ ràng hơn.

 

Cố Mục Niên không nói nhiều, trở về văn phòng. Khương Dao đột nhiên có chút buồn… Muốn cùng anh trò chuyện, nhưng mà cô biết anh đang bề bộn nhiều việc.

 

Cô thở dài, ngồi xuống.

 

Ai ngờ, di động lại có tin nhắn tới: [Đến chỗ nghỉ — Cố Mục Niên.]

Các bạn cũng có thể đọc thêm:
Phú đại gia ở rể
Rể quý trời cho
Công lược trái tim
   Nếu yêu anh là sai em nguyện vì anh sai cả đời


Thông tin chi tiết về bài viết mới Tại Fanpage
Nơi chúng ta nói xạo cùng nhau nha Group

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ. >

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  

Các truyện đang HOT :