CHỈ RUNG ĐỘNG VÌ EM

Chương 15: Ai quan trọng nhất

trước
tiếp

Cố Mục Niên còn chưa trả lời thì Tằng Hào lại tiếp tục nói: “Chúng ta đi vào trước đã, ngồi cùng nhau không? Bạn học cũ đã lâu không gặp, vào ôn chuyện chút.”

 

Cố Mục Niên nhìn về phía Khương Dao, cô hiểu ý tứ của anh nên lập tức nói: “Em không có ý kiến gì cả.”

 

Cuối cùng bốn người cùng nhau vào nhà hàng Tây.

 

Gọi món ăn xong, Tằng Hào hỏi Khương Dao là nên xưng hô thế nào.

 

“Em tên là Khương Dao.”

 

Tằng Hào mở to mắt, giọng nói lắp bắp: “Em… em đây chính là Khương Dao sao! Nghe tên đã lâu!”

 

“Hả, là sao…”

 

Tằng Hào định nói tiếp thì nghe thấy một tiếng ho nhẹ của Cố Mục Niên, ánh mắt hai người nhìn nhau một chút, Tằng Hào lập tức sửa lại lời nói: “Không có, trước đó chỉ nghe Cố Mục Niên nhắc tới em mà thôi. Nghe nói có đôi khi em sẽ đến trường học tìm cậu ấy.”

 

Hứa Lị ở bên cạnh nghe nói như thế, cũng nhớ đến Khương Dao là ai.

 

Trước kia khi tan học, Cố Mục Niên đi chơi bóng rỗ, cô ta đều nhìn thấy. Có lần anh thi đấu xong, cô ta chạy tới đưa nước, nhìn thấy Cố Mục Niên lại đưa nước của cô một cô gái nhỏ, sau đó nói với người bên ngoài: “Tôi muốn dẫn em gái tôi về nhà”, sau đó lập tức ôm cô gái nhỏ rời đi.

 

Lúc ấy mọi người ồ lên, mới biết được Cố Mục Niên có em gái. Nhưng mà đến khi cô ta và Tằng Hào quen biết, trong lúc vô tình mới biết được Cố Mục Niên không có em gái.

 

Hứa Lị lại không nghĩ đến, hôm nay lại có thể gặp bọn họ.

 

Khương Dao giải thích: “Trước kia lúc em tan học, ngẫu nhiên em sẽ đi đến nhất trung tìm anh ấy.”

 

“Khi đó, lão Cố là nhân vật phong vân ở nhất trung đó.” Từng Hào nở nụ cười, Cố Mục Niên lặng im không nói.

 

Khương Dao gật đầu: “Em cũng nhìn ra, trước kia lúc đi trường học nhìn anh ấy chơi bóng rỗ, bên ngoài vây quanh vài vòng nữ sinh.” Cô nói xong ngẩng đầu, nhìn thấy ánh mắt thẳng tắp của Hứa Lị dừng ở trên mặt mình, không có biểu cảm gì, lại làm cho Khương Dao cảm giác có chút kỳ quái.

 

“Lúc ấy lão Cố cũng không có chú ý đến mấy nữ sinh kia, trực tiếp mang theo em đi. Cho nên không có cô gái nào dám tiếp cận cậu ấy.”

 

Khương Dao cong môi, nhìn về phía Cố Mục Niên, anh nhìn về phía cô, ánh mắt ôn nhuận như nước.

 

Ánh mắt Hứa Lị nhìn hai người đối diện, sau một lúc lâu mới mở miệng, dùng giọng điệu nửa đùa nửa tiếc hận: “Cũng chính vì thế mà ba năm Cố Mục Niên đều không có bạn gái.”

 

Biểu cảm trên mặt Khương Dao cứng lại, còn chưa mở miệng, sau cổ đã bị bàn tay Cố Mục Niên nắm lấy.

 

Khương Dao nhìn thấy anh cười, chống mắt lại ánh mắt của Hứa Lị, trong giọng nói của anh lại mang theo hàm ý: “Không có gì, bạn gái nào có quan trọng.”

 

Lời nói vừa dứt, Hứa Lị lập tức biết ý tứ của anh. Xem ra… Đây căn bản không phải là em gái đơn thuần.

 

Lúc này bò bít tết cũng đã bưng đi lên, đề tài này liền ngưng bặt.

 

Bữa cơm ăn này, Cố Mục Niên nói với Khương Dao bằng giọng điệu khác hẳn khi nói với hai người kia. Anh nói với Khương Dao thì phá lệ ôn nhu, mang theo ý cười. Còn khi nói chuyện với Tằng Hào thì mang theo vài phần nói đùa giống bạn bè lâu ngày không gặp. Về phần Hứa Lị… Giữa bọn họ không có bao nhiêu đề tài chung.

 

Hứa Lị nhìn Cố Mục Niên, phát hiện anh thay đổi rất nhiều, trước kia anh tùy ý trương dương, phản nghịch bất kham*. Mà nay thu lại ngạo khí, trầm ổn hơn rất nhiều. Nhưng từ đầu đến cuối chỉ có một điều không thay đổi … Chính là cách đối đãi với Khương Dao.

 

( *Phản nghịch bất kham: không cam chịu, không chịu thua )

 

Đột nhiên Hứa Lị có cảm giác, bản thân thời niên thiếu đã thầm mến anh đến ngu xuẩn.

 

Sau bữa cơm, Khương Dao và Cố Mục Niên cùng hai người kia nói lời tạm biệt. Sau đó, hai người bọn họ liền trở lại công ty, Khương Dao căn cứ vào việc đi nghiên cứu ngày hôm nay, định ra bản thảo cuối cùng, bắt đầu chế tác tam đồ thị hình chiếu.

 

Cô ngồi ở trước bàn máy tính vùi đầu vào làm, đột nhiên, trên bàn đặt một ly trà sữa.

 

Cô ngẩng đầu nhìn lên, là Dương Nhược: “Khương Dao, cho em ly trà sữa.”
“Cám ơn chị nha~~.”

 

“Tam đồ thị hình chiếu em đã làm tới đâu rồi?” Dương Nhược đi đến bên cạnh cô, nhìn máy tính.

 

“Chỉ mới bắt đầu thôi.”

 

Dương Nhược cùng cô nói chuyện phiếm vài câu, cúi đầu thì thầm với Khương Dao: “Sáng nay… Em và Cố tổng đều không ở công ty, có người nói sếp cùng với em đi điều nghiên, là thật sao?”

 

“Hả…” Ánh mắt Khương Dao trốn tránh, vẫn chưa trả lời, Dương Nhược cứ tiếp tục nói: “Chị lại cảm thấy không có khả năng. Những người này cả ngày chỉ biết truyền một ít tin đồn nhảm nhí, em cũng không cần lo lắng, không cần nghe là được.”

 

Khương Dao cũng không muốn lộ mối quan hệ giữa mình cùng Cố Mục Niên sớm như vậy, cho nên cũng không nói gì.

 

“Dương Nhược, cô đang làm gì? ! Trở lại vị trí làm việc mau lên.” Giang Dung đi tới, lông mày nhíu lại.

 

Dương Nhược lập tức trở lại vị trí của mình, sắc mặt Giang Dung nghiêm nghị đi vào văn phòng của mình. Đái Linh lập tức theo vào.

 

Trong văn phòng, Đái Linh tức giận: “Trưởng phòng Giang, chị có nghe người khác nói sáng nay Cố Tổng và Khương Dao cùng đi điều nghiên không? !”

 

Giang Dung tựa vào ghế, xoa mi tâm, “Em kích động như vậy làm cái gì.”

 

“Trưởng phòng, lần trước chị bởi vì Khương Dao mà bị mắng, chị cũng không tức giận sao? ! Cô ta đang ỷ thế hiếp người!”

 

“Đái Linh, mặc kệ Khương Dao và Cố Mục Niên có quan hệ thế nào, em cũng đừng lại gây chuyện .”

 

Đái Linh tức giận đến thiếu chút nữa dậm chân, đi ra khỏi văn phòng. Cô ta đi đến toilet, nhìn mình trong gương, đáy mắt oán hận càng ngày càng nặng.
Mà bên kia Giang Dung đang lắc đầu, Đái Linh thật ngu xuẩn. Người ngốc cũng nhìn ra Cố Tổng đối xử với Khương Dao và đối xử với người bên ngoài không giống nhau, lúc này mà còn muốn đối phó với Khương Dao, đây không phải là tự đưa đầu vào họng súng sao? Giang Dung muốn xem xét thời thế, bây giờ phải là đối tốt với Khương Dao một tí, để bảo vệ địa vị của mình. Mà Đái Linh, quá mức ngây thơ, trong đầu chỉ có cảm xúc của mình.

 

Giang Dung bất đắc dĩ lắc đầu.

 

——

 

Khương Dao bận làm việc nên thường xuyên mất ăn mất ngủ, lúc chạng vạng, tất cả mọi người đều tan việc, Dương Nhược kéo cô đi ăn cơm, cô lại nói muốn tiếp tục tăng ca, đem tam đồ thị hình chiếu kim cương làm cho tốt.

 

Người trong văn phòng dần dần tan làm, không khí an tĩnh khiến Khương Dao có thể làm việc tốt.

 

Cố Mục Niên bận rộn xong, đi ra văn phòng, nhìn thấy Khương Dao ngồi ở trước bàn máy tính, làm việc hết sức chuyên chú.

 

Anh nhìn đồng hồ, đứng ở bên cạnh Tiểu Lý nói: “Gọi điện thoại cho Trần tổng, nói đêm nay tôi có chuyện, không đi quán trà .”

 

Tiểu Lý gật đầu, đột nhiên đau lòng thay cho Trần tổng. Anh ta đã hẹn Cố Mục Niên hai lần, vốn đêm nay Cố Mục Niên rốt cuộc cũng định đi qua một chuyến, nhưng ai biết… Khương tiểu thư còn ở lại công ty đâu, Cố Mục Niên làm sao đi được.

 

Tiểu Lý phỏng đoán đến ý tứ của Cố Mục Niên, nói: “Cố Tổng có muốn tôi xuống lầu mua cho Khương tiểu thư chút đồ ăn hay không? Có lẽ cô ấy còn chưa ăn cơm nữa.”

 

Cố Mục Niên đi vào văn phòng, đem áo khoác treo trên ghế dựa, kéo kéo caravat.

 

Tiểu Lý lặng im chờ đợi câu trả lời của anh, anh ấy còn tưởng rằng là mình nói sai lời gì, không nghĩ đến đợi trong chốc lát, lại nghe thấy Cố Mục Niên mở miệng: “Đi tiệm pizaa XX, mua một phần hoa quả, pizza thịt gà và thịt bò thêm 2 cái trứng thát với hai ly nước chanh, sau đó lấy mang vào cho tôi”

 

Tiểu Lý lập tức đi mua, Cố Mục Niên cũng không qua quấy nhiễu Khương Dao, nên đành chờ ở văn phòng đọc sách.

 

Ba mươi phút sau, Tiểu Lý mua xong, cứ dựa theo lời Cố Mục Niên phân phó, đi gọi Khương Dao: “Khương tiểu thư, Cố Tổng bảo cô cầm tam đồ thị hình chiếu đi đến văn phòng của boss một chuyến.”

 

“Anh ấy còn chưa về nhà sao?” Khương Dao đứng lên.

 

“Vâng, sếp cũng ở lại tăng ca.”

 

“Được, tôi lập tức đi tới.”

 

Khương Dao đem tam đồ thị hình chiếu lưu vào USB, đi đến văn phòng của Cố Mục Niên. Vừa vào cửa, cô đã nghe thấy mùi thơm, cô lập tức quên mất mục đích đi vào đây làm gì, vội nói: “Thơm quá đi, Cố Mục Niên anh mua đồ ăn ngon có phải hay không?”

 

Khóe miệng của anh giơ lên: “Mua pizza.”

 

“Wow em cũng muốn ăn, em còn chưa ăn cơm chiều đâu, chỉ có một phần sao.” Cô chớp chớp con ngươi màu hổ phách.

 

“Tam đồ thị hình chiếu em làm như thế nào rồi? Cho anh xem.” Anh hỏi.

 

Khương Dao đem USB đưa qua, “Làm một chút, em tranh thủ ngày mai đưa cho anh.”

 

Cô đi lấy túi pizza trên bàn làm việc, muốn nhìn xem bên trong có cái gì, ai ngờ Cố Mục Niên trực tiếp đứng lên, đoạt lấy gói to trong tay cô.

 

“Nha…” Cô nhíu mày.

 

Cố Mục Niên bất đắc dĩ thở dài, ngẩng đầu búng nhẹ cái trán của cô: “Ngu ngốc, đi sang sô pha bên kia ăn.”

 

Trên mặt cô lập tức hiện lên ý cười, cao hứng theo anh ngồi xuống ở trên sô pha. Anh chậm rãi mở hộp pizza, đem cái bao tay đưa cho cô.

 

Khương Dao cảm giác cẳng chân có chút ngứa, lấy tay gãi một chút, Cố Mục Niên chú ý tới, hỏi cô bị làm sao.

 

“Giống như có muỗi.”

 

Cố Mục Niên đứng dậy đi cắm điện vào nhang muỗi, lại đi đem điều hòa điều chỉnh thấp xuống một chút. Khương Dao nhìn hộp pizza, chọn một hộp thịt gà, đem phần còn dư lại đưa cho Cố Mục Niên.

 

Ai ngờ anh chỉ ăn một hộp thịt bò, đem hộp hoa quả đưa cho cô, bao gồm 2 cái trứng thát kia.

 

“Sao anh lại không ăn?”

 

“Anh không thích ăn đồ ăn đầy mỡ như vậy. Em ăn đi, anh đi xem tam đồ thị hình chiếu.” Cố Mục Niên đứng dậy.

 

“Được rồi…” Cô nghĩ thầm, anh không thích ăn, thì cô ăn. Vì thế cô ngồi ăn, giải quyết xong phần còn dư lại.

 

Cố Mục Niên trở lại trước bàn làm việc, ánh mắt dừng ở trên người Khương Dao, thấy cô cầm lấy pizza hoa quả, trên mặt lộ ra dáng vẻ hạnh phúc, anh chậm rãi nở nụ cười.

 

Cố Mục Niên giúp cô sửa chữa tam đồ thị hình chiếu, một lát sau, anh rút USB đưa cho Khương Dao, vừa mới đi tới trước mặt cô, thì đã nhìn đến cô dùng mu bàn tay cọ hai má, đem hai má cọ đến ửng đỏ.

 

“Em đang làm gì vậy.”

 

Khương Dao ngẩng đầu, khóe miệng xụi xuống, vẻ mặt uất ức: “Mặt em bị muỗi đốt! Lũ muỗi đáng giận.”

 

Cố Mục Niên cười ra tiếng, ý cười thấp thấp trầm trầm truyền vào ốc nhĩ của Khương Dao, cô trừng mắt nhìn anh một cái: “Đừng cười nữa!”

 

“Em thật sự rất ngốc.” Mặt bị muỗi đốt mà bây giờ mới phát hiện.

 

Khương Dao dùng mu bàn tay cọ cọ mặt, bởi vì cô đang mang bao tay, cho nên không có cách nào khác gãi.

 

Cô nhìn Cố Mục Niên xoay người mà đi, một phút sau anh lấy tinh dầu lại, ngồi ở bên cạnh cô.

 

Anh nhỏ chút tinh dầu ở ngón tay trỏ, một tay còn lại nắm cằm của cô, để cô chuyển mặt về phía anh.

 

“Đừng nhúc nhích.” Anh nói, sau đó đem tinh dầu bôi đến bên má cô. Ngón tay anh ở chỗ bị đốt nhẹ nhàng xoay tròn, vuốt ve, động tác mềm nhẹ.

 

Đột nhiên không khí im lặng làm cho tim Khương Dao đập rộn lên, cô trốn tránh ánh mắt, không nhìn vào ánh mắt chuyên chú của anh, nhưng mà ánh mắt luôn luôn không tự chủ dừng ở  trên khuôn mặt anh.

 

Cô giống như đã lâu không có khoảng cách gần như vậy mà nhìn mặt anh. Cô phát hiện, anh thật sự rất tuấn tú. Cô đột nhiên nhớ đến ngày đầu tiên vào công ty, Dương Nhược nói Cố Mục Niên là nam thần trong công ty này.

 

Bây giờ xem ra… Cảm giác còn tạm được.

Các bạn cũng có thể đọc thêm:
Phú đại gia ở rể
Rể quý trời cho
Công lược trái tim
   Nếu yêu anh là sai em nguyện vì anh sai cả đời


Thông tin chi tiết về bài viết mới Tại Fanpage
Nơi chúng ta nói xạo cùng nhau nha Group

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ. >

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  

Các truyện đang HOT :